Chương 86: Đòi nợ
Sáng sớm hôm sau, cả nhà chính của Tống lão gia đang vui vẻ dùng bữa sáng, thì bên ngoài, một gã sai vặt hấp tấp chạy vào. Gã vừa định mở miệng đã bị Tống lão gia nghiêm giọng ngắt lời.
Tống lão gia xưa nay ghét nhất là bị quấy rầy khi đang ăn, càng không ưa ai hấp tấp xông vào. Gã sai vặt thần sắc hốt hoảng, khiến ông ta tức giận, quát lớn:
"Hoảng hốt rối loạn như vậy, còn ra thể thống gì nữa? Đang ăn cơm thì không được vào quấy rầy, quy củ đó ngươi không hiểu sao?"
Gã sai vặt cười khổ, nhưng vẫn phải đáp lời:
"Tiểu nhân đương nhiên hiểu, nhưng... đại thiếu gia đã trở về, hiện đang ở bên ngoài."
Tống Lễ Thính được tin " Tống Lễ Khanh trở về" , trong lòng liền có chút chột dạ - chẳng lẽ là tới đòi nợ?
Tống Lễ Thính từ nhỏ đã được Tống lão gia cưng chiều, tự nhiên khinh thường người anh cả này – vốn là đứa con bị thất sủng. Từ khi có trí nhớ, hắn đã thấy phụ thân không ưa mẹ con Tống Lễ Khanh, bởi vậy hắn càng dám ra mặt gọi thẳng tên huý anh mình, chẳng chút nể nang.
Tống lão gia cũng biết chuyện đó nhưng chưa bao giờ ngăn cản, dù sao trong lòng ông chỉ có một đứa con cưng là Tống Lễ Thính, việc gọi thẳng tên Tống Lễ Khanh cũng chẳng đáng để quản.
Bởi thế Tống lễ nghe chẳng buồn giữ lễ, cứ trước mặt mọi người mà xưng tên huý của Tống Lễ Khanh.
Tống Lễ Duyệt và Tống Lễ Thính là huynh muội song sinh, lại có tâm linh tương thông. Nàng tự nhiên cảm nhận được sự chột dạ trong giọng của đệ mình. Nói thật, nàng cũng có phần e ngại người anh cả này – không dễ chọc vào.
Hôm đó ngang nhiên ra tay cướp đồ, vốn là vì nghĩ có phụ thân đứng sau, nên không thấy có gì đáng sợ. Dù sao từ trước đến nay, hễ có phụ thân ở đó, Tống Lễ Khanh đều không có lý, nên cũng thường nhẫn nhịn bỏ qua, coi như vài nghìn lượng bạc chẳng đáng kể.
Nhưng mấy năm nay Tống Lễ Khanh đã trưởng thành, làm ăn buôn bán chẳng dễ dàng gì, nên càng trân trọng đồng tiền mình kiếm ra. Hiên Ngọc Phường là tâm huyết của huynh ấy, sao có thể để mặc bọn họ tới cướp đoạt?
Tống lão gia nghe ra sự lo lắng trong lời con, liền hỏi:
"Thính nhi, sao vậy? Có phải lại bị ca ngươi bắt nạt?"
Tống lão gia xưa nay thiên vị, chỉ cần Tống Lễ Thính thấy uất ức gì, ông liền đổ lỗi cho Tống Lễ Khanh. Cũng nhờ vậy mà Tống Lễ Thính và Tống Lễ Duyệt mới dám trắng trợn ra tay cướp đoạt Hiên Ngọc Phường.
Nghe phụ thân hỏi, Tống Lễ Thính lập tức thẳng lưng. Giờ đang ở thượng kinh, người có quyền nhất là phụ thân – miễn là cha đứng về phía mình, hắn còn sợ gì?
Ở Cẩm Châu khi trước, có lão gia tử trấn giữ, Tống Lễ Thính và Tống Lễ Duyệt chẳng dám làm càn, vì lão gia tử chỉ xem trọng Tống Lễ Khanh - không để mắt đến hai kẻ họ. Huống hồ lão gia tử rất ghét Lệ di nương - mẹ ruột của họ, nên chỉ cần họ phạm lỗi gì, ắt sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Còn hiện tại, ở thượng kinh, người làm chủ Tống gia là phụ thân – không phải lão gia tử. Bọn họ chẳng còn gì phải e ngại.
Bạn thấy sao?