Chương 85: Tống lão gia vào kinh
"Sao lại ngủ nữa rồi, vừa mới tỉnh được bao lâu đâu. Lang quân xưa nay chưa từng như thế, chẳng lẽ là nhiễm bệnh rồi?"
Lật Tử vừa nghe Thạch Đầu nói rằng Tô Tòng Nguyện lại ngủ tiếp, liền hốt hoảng tưởng công tử sinh bệnh, vội vã muốn vào xem cho rõ.
Thạch Đầu cuống quýt đưa tay ngăn lại, trong lòng cũng đau đầu chẳng biết nên giải thích thế nào. Dù sao hai vị phu phu mới thành thân chưa bao lâu, tình huống như vậy cũng không phải chuyện lạ thường.
"Công tử nhà ngươi có lẽ đêm qua ngủ trễ, thành thử hôm nay mới lười biếng chẳng muốn rời giường. Ngươi thử ngẫm mà xem, bản thân ngươi khi thức đêm, ban ngày có phải cũng bơ phờ chẳng còn tinh thần?
Huống hồ nếu lang quân thật sự có bệnh, nhà ta tướng quân ắt hẳn sẽ còn sốt ruột gấp mười lần ngươi. Nay không thấy người đâu, hẳn là chỉ đang mỏi mệt mà ngủ thôi, đừng vào quấy rầy thêm."
Thạch Đầu thuận miệng giải thích cho Lật Tử nghe, mong hắn bớt lo.
"Nhưng xưa nay lang quân chưa từng ngủ nướng thế này, sao hôm nay lại vậy?" Lật Tử nhíu mày nghi hoặc. Công tử nhà hắn ngày trước thân thể yếu, luôn đi ngủ sớm, nhưng chưa từng dậy muộn thế này.
"Giờ công tử nhà ngươi đâu còn ngủ một mình nữa. Vả lại hôm qua mới đến Ôn Tuyền sơn trang, lòng dạ còn nhiều phần hưng phấn. Cũng chưa biết chừng, đêm qua cùng tướng quân nhà ta trò chuyện quá khuya cũng nên.
Ngươi đừng lo thái quá, chính ngươi vừa nói xưa nay chưa từng ngủ nướng, vậy giờ có người bầu bạn rồi, ngủ muộn chút chẳng có gì lạ. Đợi đến khi ngươi thành thân, tự khắc sẽ hiểu. Nay đừng hỏi mấy chuyện đa nghi vô ích."
Thạch Đầu đáp, khóe miệng còn mang theo ý cười không nói rõ.
"Được rồi, vậy ta đi sắc thuốc trước, chờ lang quân tỉnh thì uống." Lật Tử thấy mình có hỏi nữa cũng vô ích, rốt cuộc công tử đã ngủ thì đâu ép dậy được. Hắn liền mang thuốc trở lại bếp nhỏ, chuẩn bị thuốc thang.
Thạch Đầu thấy Lật Tử rời đi, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Dù sao Lật Tử tuổi còn nhỏ, những chuyện này biết nói sao cho dễ hiểu. Chỉ trách tướng quân nhà hắn cũng thật là... không biết tiết chế. May mà lang quân nguyện lòng chịu đựng.
Tống phủ
Sau buổi trò chuyện hôm qua với Tống bá, Tống Lễ Khanh đã thông suốt chuyện giữa y và Cố Hồng Nghĩa, tâm tình cũng bình ổn trở lại. Y không còn vẻ uể oải mệt mỏi như trước, thay vào đó là dáng vẻ tiêu sái, tự tin như thuở nào.
Vì mấy ngày trước lo nghĩ cho Cố Hồng Nghĩa mà chuyện cửa hàng chưa kịp sắp xếp ổn thỏa, nay Tống Lễ Khanh gần như cả ngày đều bận bịu trong hiệu ngọc, kiểm tra sổ sách từng khoản một.
"Chỗ này có điều chẳng ổn, hai khối dương chi ngọc tốt nhất mà ta nhập vào mấy hôm trước đã bán đi rồi, sao trong sổ sách lại chẳng thấy ghi nhận gì? Còn cả lô phỉ thúy trang sức và linh kiện kia nữa, tại sao không ghi rõ giá bán? Ngươi cũng biết đó đều là hàng thượng hạng, chỉ riêng mấy món đó cũng đủ khiến Hiên Ngọc Phường tổn thất cả ngàn lượng bạc."
Bạn thấy sao?