Chương 82: Tắm suối nước nóng
Đêm đến, dùng bữa xong cùng Công Tôn Trạch, mọi người ai nấy đều quay về tiểu viện của mình nghỉ ngơi.
Đã đến sơn trang suối nước nóng, nếu không tắm suối thì chẳng phải uổng phí một chuyến.
Trong chủ viện vốn đã có sẵn một hồ suối nóng, bọn hạ nhân từ sớm đã chuẩn bị chu toàn. Cố Hồng Vũ dắt theo Tô Tòng Nguyện bước vào, vừa vào liền cho lui hết thảy hạ nhân lui ra.
"A Nguyện, sao còn chưa cởi y phục?" – Cố Hồng Vũ vừa cởi áo, vừa quay đầu nhìn người bên cạnh đang ngồi thu mình, ánh mắt trêu chọc.
Tô Tòng Nguyện chỉ dám lén liếc Cố Hồng Vũ, thấy hắn từng lớp từng lớp thoát y, sắc mặt đỏ bừng, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.
Cố Hồng Vũ thay y phục xong, khoác lên mình chiếc áo tắm dài đã được chuẩn bị sẵn. Hắn quay sang thấy Tô Tòng Nguyện vẫn đứng yên một chỗ, bất động, bèn bước lại gần, cười nói:
"A Nguyện là đang thẹn thùng sao?"
Tô Tòng Nguyện vừa ngẩng đầu, liền đập vào mắt hình ảnh Cố Hồng Vũ với áo choàng buông lơi, để lộ cơ bụng rắn chắc. Là người nhiều năm chinh chiến nơi sa trường, thân hình hắn dĩ nhiên là rắn rỏi cường tráng, từng đường cơ bắp như khắc bằng đá, mang theo lực hút khó cưỡng.
Tô Tòng Nguyện giật mình toan cúi đầu, song đầu đã bị giữ lại, tức thì cứng đờ.
Cố Hồng Vũ nhìn dáng vẻ như thỏ con kinh hãi của Tô Tòng Nguyện, bật cười: "A Nguyện sao lại e thẹn thế? Không phải chưa từng thấy qua."
Tuy hai người sớm đã bái hợp, từng thân mật gắn bó, nhưng khi đó ánh nến mờ mịt, nào có rõ ràng như lúc này. Huống chi Tô Tòng Nguyện xưa nay vốn đã ngại ngùng, nào dám nhìn thẳng không chớp mắt thế kia.
"Phu quân, đừng trêu ta nữa..." – Tô Tòng Nguyện khẽ giọng nói.
"Ta nào có trêu đùa? Ngươi ta đã là phu phu, còn ngại ngùng làm gì? Công Tôn Trạch cũng nói, ngâm mình nơi suối nóng rất tốt cho sức khỏe. Trời đã về khuya, A Nguyện mau thay y phục đi thôi." – Cố Hồng Vũ vừa cười vừa khuyên nhủ.
Thấy Cố Hồng Vũ cứ nhìn chằm chằm, Tô Tòng Nguyện đỏ mặt, khó mà hạ tay cởi áo. Bèn đẩy nhẹ hắn: "Phu quân, người quay lưng lại đi. Ngươi cứ nhìn thế này, ta thật sự không dám cởi."
"Nơi đây chỉ có hai ta, phu phu vốn là nhất thể, A Nguyện ngại ngùng gì chứ? Chi bằng để vi phu giúp ngươi." – Cố Hồng Vũ vừa dứt lời, đã thừa lúc Tô Tòng Nguyện sơ ý, nhanh tay cởi sạch y phục trên người y.
Tô Tòng Nguyện kinh hoảng loạn đến mức toàn thân đỏ ửng, làn da trắng mịn lập tức hiện lên sắc hồng phơn phớt, tựa như trái đào chín mọng, khiến người ta chỉ muốn đưa tay hái lấy.
Cố Hồng Vũ nhìn không chớp mắt, yết hầu khẽ chuyển động, trong lòng như có luồng nhiệt dâng trào.
Trời đông rét lạnh, hắn đưa tay lấy áo tắm dài khoác lên cho Tô Tòng Nguyện, rồi nhân lúc y còn chưa kịp phản ứng, ôm lấy y, nhảy thẳng vào suối nước nóng.
"A! Phu quân! Người làm gì vậy? Làm ta hết hồn!" – Tô Tòng Nguyện thét khẽ.
Nước suối không sâu, nhưng áo tắm trên người đã lập tức bị thấm ướt, dính sát thân thể, càng làm vóc dáng y lộ rõ mồn một dưới lớp sa mỏng, tăng thêm vài phần mê hoặc.
Bạn thấy sao?