Chương 80: 80
"Dường như không có. Hắn ấy à, chính là một khúc gỗ sống, bên người đến một bóng nữ tử cũng chẳng thấy đâu." Tống Lễ Khanh thở dài nói, trong lòng vẫn canh cánh, bởi y chưa từng thấy Cố Hồng Nghĩa thân cận với nữ nhân nào.
Tống bá nghe vậy thì cười ha hả:
"Đã là như thế, công tử cũng chẳng phải người dễ dàng buông bỏ. Cớ sao không thử một lần? Chuyện tình cảm mà, thử một phen chẳng thiệt hại gì. Dù cho sau này có thất bại, ít nhất cũng không phải hối tiếc vì chưa từng cố gắng.
Tống bá ta thuở trẻ cũng từng ngỡ rằng bản thân chỉ thích nữ tử, cũng từng mộng tưởng cưới một người nhu mì hiền thục, thân hình yểu điệu. Nhưng rồi, đến khi gặp được A Man thúc của ngươi, ta mới hiểu ra, dù vạn nữ nhân có tốt đẹp cỡ nào, cũng chẳng sánh bằng người ấy.
Khi thực tâm thương ai đó, người ta sẽ tự mình phá bỏ mọi khuôn khổ, mọi lẽ thường từng đặt ra. Trong mắt trong lòng chỉ còn một người ấy, thế gian bao nhiêu mộng tưởng ngày trước, há còn nhớ đến? Chỉ cần là người kia, chính là mẫu người trong lòng rồi."
"Thật sự là như thế sao?" – Tống Lễ Khanh thấp giọng hỏi.
Có lẽ... Cố Hồng Nghĩa cũng chỉ là nghĩ bản thân thích nữ tử, nhưng thực ra chưa chắc đã vậy. Nếu thật thích nữ tử, cớ sao bao năm qua bên người không một bóng hồng?
Còn bản thân y, ban đầu chẳng phải cũng từng nghĩ mình không thể nào thương nam tử sao? Ấy thế mà đến khi gặp Cố Hồng Nghĩa, lòng lại chẳng tự chủ mà ngả nghiêng, lặng lẽ mà động tình.
Tống bá nói có lý. Mình xưa nay nào phải hạng người dễ buông tay. Vậy thì, thử lại một lần, há chẳng đáng sao?
Tống bá thấy công tử đã thông suốt, bèn dìu y lên giường, đắp chăn cẩn thận, dịu giọng dỗ dành:
"Công tử mấy ngày nay chẳng được giấc ngủ yên, hãy nghỉ ngơi trước đã. Để ta đi thu xếp lại nhà cửa một phen."
"Ừm..." – Tống Lễ Khanh đã ngà ngà men say, lại thêm được Tống bá dỗ dành, chẳng mấy chốc liền chìm vào giấc ngủ say. Tống bá nhẹ tay nhẹ chân dọn dẹp lại phòng ốc, rồi mới bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, đã thấy Từ Man đứng chờ, trên mặt đầy vẻ lo âu:
"Khanh Khanh thế nào rồi? Có ổn không?"
Tống bá và Từ Man không con cái, vẫn luôn coi Tống Lễ Khanh như con ruột mà thương yêu. Mấy ngày nay thấy y nhốt mình trong phòng, mượn rượu giải sầu, lòng Từ Man cũng đau như dao cắt.
"Ngủ rồi. Ngươi lo thì vào mà xem, cứ đứng ở cửa thế này cũng không sợ gió lạnh thấm xương à?" – Tống bá cầm tay Từ Man, truyền hơi ấm, muốn dắt y về phòng nghỉ. Từ mấy năm trước A Man bị thương, sức khỏe chẳng còn như xưa.
"Ta không lạnh. Chỉ là... Khanh Khanh tâm tình chẳng tốt, ta lại ăn nói vụng về, sợ lỡ miệng chạm vào vết thương trong lòng nó nên không dám vào."
Tống bá khẽ cười, dỗ dành:
"Vậy thì chờ nó tỉnh lại, ngươi đem cho nó bát canh giải rượu, nó đi xa mấy tháng, ngươi nhớ nó, phải không?"
"Ừm. Khanh Khanh là tiểu ca nhi, làm việc bôn ba nguy hiểm như thế, cả ngày vất vả, ta nhìn còn xót xa. Phải làm ít món ngon bồi bổ mới được. Nó thích vịt quay da giòn của nhà Thành Đông kia, ngươi đã cho người đi mua chưa đó?"
Bạn thấy sao?