Chương 8: Mang sính lễ đến
"Cố tướng quân, chàng vẫn chưa tới sao?" – Tô Tòng Nguyện hỏi Lật Tử.
Lật Tử lắc đầu: "Công tử, Cố tướng quân có ý gì vậy không biết."
"Còn có thể là ý gì? Giống như lời bọn hạ nhân đồn đại, chuyện hắn muốn cưới ta vốn chỉ là cái cớ để xoa dịu lòng nghi ngờ của người kia. Ngươi nghĩ xem, hắn liệu có thật tâm để tâm tới một cái cớ không?"
Tô Tòng Nguyện nói với giọng điệu bình thản, tay nâng chén trà nhấp từng ngụm nhỏ, như thể người đang được nhắc đến chẳng liên quan gì đến mình.
Dù vẻ mặt bình thản, trong lòng y vẫn không khỏi chua xót – đến bề ngoài cũng không muốn làm cho ra dáng, vậy thì còn gì để nói?
Sau khi uống vài thang thuốc, sức khỏe Tô Tòng Nguyện đã khá hơn một nửa, chỉ là thân thể vẫn còn yếu, không nên ra ngoài. Y đành phải sai Lật Tử ra đại sảnh dò la tin tức, tiện thể xem thử vị hôn phu tương lai kia là người thế nào.
Lật Tử đi mấy lượt mà chẳng thu được gì – rốt cuộc thì Cố Hồng Vũ vẫn chưa xuất hiện.
"Ngươi lại ra ngoài dò hỏi thử xem. Nếu Cố Hồng Vũ tới rồi thì hãy quay lại, không cần cứ chạy tới chạy lui mãi." – Tô Tòng Nguyện dặn dò.
Đợi Lật Tử rời đi, Y lặng lẽ chìm vào dòng suy nghĩ miên man...
...
Người hầu của Tô phủ ra ngoài chưa lâu thì đã thấy đội ngũ đưa sính lễ từ phủ Cố tướng quân tiến vào, liền vội vàng trở về báo tin.
"Phu nhân, Cố tướng quân đã trên đường tới, chừng khoảng mười lăm phút nữa sẽ đến ạ." – hạ nhân bẩm báo.
"Tới là tốt rồi, mau đi chuẩn bị đón tiếp Cố tướng quân." – Tô phu nhân lúc này mới giãn mày, vội vàng sai người ra cổng nghênh đón.
Tô phu nhân và Tô đại nhân vội chỉnh trang y phục rồi cùng nhau ra đại sảnh. Vừa tới nơi, Cố Hồng Vũ cũng vừa đến.
"Thật thất lễ, ta mới hồi kinh, gần đây quân vụ bận rộn nên sơ suất mất giờ hẹn, mong nhạc phụ đại nhân lượng thứ."
Cố Hồng Vũ vừa bước vào liền chắp tay xin lỗi, giọng nói vang dội, thái độ khiêm cung, khiến người ta khó mà trách cứ được điều gì.
Tô đại nhân không còn gì để nói. Dù sao người ta vì công vụ nên đến muộn, cũng chưa phải quá trễ, chưa thể xem là thất lễ. Chẳng qua bản thân chờ hơi lâu một chút, trách người ta cũng không phải lẽ.
Huống chi, Cố Hồng Vũ là chính nhị phẩm, trong khi ông chỉ là một vị quan nhỏ dòng tứ phẩm. Nay đối phương đã cho bậc thang, tất nhiên phải theo mà bước xuống.
Tô đại nhân vội vàng đỡ Cố Hồng Vũ dậy: "Tướng quân nói gì vậy, đại trượng phu lấy sự nghiệp làm trọng. Hơn nữa cũng chưa muộn, vừa vặn... ha ha... vừa vặn lắm."
"Đúng vậy, vừa kịp lúc." – Tô phu nhân cũng vội phụ họa. "Mau, mau ngồi xuống rồi hẵng trò chuyện."
Mọi người an tọa, tỳ nữ Tô gia dâng trà cho chủ khách.
Cố Hồng Vũ nhấp một ngụm, cười nói: "Nhạc phụ đại nhân, trà ngon lắm."
Dứt lời, hắn đặt chén trà xuống, nhận đơn sính lễ từ Trung thúc rồi đưa cho Tô phụ: "Đây là đơn sính lễ, xin nhạc phụ xem qua."
Bạn thấy sao?