Chương 74: 74
"Lão gia, xin người cứu lấy Mậu Nhi đi, hắn chính là cốt nhục của người a..." Vị ca nhi nọ khẩn thiết níu lấy vạt áo Tô đại nhân mà cầu khẩn.
Tô phu nhân trông thấy cảnh ấy, trong lòng còn có thể không rõ là chuyện gì sao? Bà hừ lạnh một tiếng, cất lời đầy vẻ giận dữ:
"Tô Trung Hoài, ngươi quả nhiên là kẻ bội bạc!"
Dứt lời, bà quay gót bước thẳng vào trong phủ, chẳng buồn ngoảnh đầu. Tô Chiêu và Tô Cảnh đưa mắt nhìn nhau, Tô Cảnh theo sau Tô phu nhân dò hỏi cặn kẽ nội tình.
Hai huynh đệ Tô gia quanh năm dù học hành nơi xa, song những tin đồn về Tô đại nhân ở kinh thành vốn đã bị Hà gia cùng Tống Thanh Uyển âm thầm ém xuống từ lâu. Lần này trở về, họ cũng chỉ nghe phong thanh vài lời, vẫn ngỡ đó chỉ là lời đồn vô căn cứ.
Tô Chiêu chau mày, chất vấn phụ thân:
"Phụ thân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Năm đó người chẳng phải đã cùng mẫu thân lập lời thề hay sao?"
Tuy khi ấy tuổi còn nhỏ, nhưng Tô Chiêu vẫn nhớ rõ chuyện năm xưa, biết phụ thân từng phụ bạc mẫu thân, khiến người thương tâm khôn xiết. Để cầu mẫu thân tha thứ, Tô đại nhân từng lập lời thề son sắt: cả đời tuyệt không nạp thiếp lần nữa.
Nay nghĩ lại, mẫu thân thay đổi tâm tính cũng là điều dễ hiểu - thì ra, phụ thân lại khiến người tổn thương lần nữa.
Tô đại nhân bị chất vấn đến nghẹn lời, ánh mắt chợt xao động, thấp giọng phân trần:
"Vi phụ... đương nhiên còn nhớ. Cũng vì thế nên mới chưa để bọn họ nhập phủ. Mẫu thân ngươi, người cũng sớm biết chuyện này rồi."
Tô Chiêu nghe đến đó, nộ khí dân trào, chỉ cảm thấy phụ thân mình đúng là kẻ vô sỉ, liền phất tay áo bỏ đi không chút do dự.
Tô đại nhân định bước theo, lại bị vị ngoại thất kia cản trở.
"Lão gia, cầu xin người đừng đi. Nếu người đi rồi, Mậu Nhi phải làm sao bây giờ? Nó là huyết mạch của người đó... ô ô ô..."
Tô đại nhân chau mày quát:
"Buông tay! Hài tử nhiễm bệnh thì đưa đến y quán, sao lại chạy đến phủ ta nháo loạn? Ngươi có biết hôm nay là ngày gì không hả?"
Quay đầu thấy Cố Hồng Vũ cùng Tô Tòng Nguyện vẫn chưa bước vào, ông ta lập tức thu lại vẻ giận dữ, cố nặn ra nụ cười:
"Hiền tế mau vào trong. Hôm nay phủ việc quá nhiều, chiêu đãi không được chu đáo, ha ha... thật thất lễ."
Cố Hồng Vũ ôn tồn nói:
"Nhạc phụ đại nhân hôm nay bận rộn như thế, việc đón môn lễ cũng coi như xong rồi. Ta cùng A Nguyện còn có việc phải lo, không dám quấy rầy nữa."
Dứt lời, liền dắt tay Tô Tòng Nguyện rời đi, hướng xe ngựa bước tới.
Tô đại nhân muốn đưa tay giữ lại, song nghĩ đến tình cảnh mất mặt lúc này, đành cười gượng:
"Hiền tế đi thong thả, thật sự hôm nay đón tiếp không chu toàn, ha ha... bảo trọng."
Trên xe ngựa
"Tướng quân, hiện tại chúng ta đi đâu?" - Thạch Đầu ngồi đánh xe hỏi vọng vào.
"Trước tiên đến dùng cơm đã. Mấy lần rồi toàn đến Túy Tiên Lâu, cũng có chút ngán. Hôm nay đổi gió, sang Mãn Hương Lâu ăn lẩu. Trời lạnh ăn lẩu là nhất."
Bạn thấy sao?