Chương 72: Uống thuốc
Hạ nhân chẳng mấy chốc đã sắc thuốc xong, bưng đến trình lên. Thế nhưng Tô Tòng Nguyện vẫn còn chìm trong giấc mộng mơ hồ, chưa tỉnh hẳn. Cố Hồng Vũ đành phải khẽ nâng y dậy, để y tựa vào lòng mình, rồi lấy khăn ấm lau nhẹ mặt, mong giúp y tỉnh táo đôi phần.
Tô Tòng Nguyện lầm bầm đôi câu, rõ ràng mang theo vài phần bất mãn.
"A Nguyện, tỉnh lại một chút thôi, uống thuốc xong sẽ thấy đỡ hơn." Cố Hồng Vũ đưa tay đón lấy chén thuốc từ tay hạ nhân, chuẩn bị đút cho y uống.
Tô Tòng Nguyện ngửi thấy mùi thuốc đắng, cau mày, giọng yếu ớt trách than: "Uống vào là sẽ khỏi sao?"
"Ừ, uống rồi sẽ khá hơn. A Nguyện chẳng phải cũng muốn chóng khỏe lại sao?" Cố Hồng Vũ nhẹ giọng dỗ dành, tay nâng chén thuốc đưa đến bên môi y.
"Ừm, mong là mau khỏi." Tô Tòng Nguyện từ nhỏ đã quen với việc uống thuốc, tuy mày khẽ nhíu lại, song vẫn cố nén vị đắng, ngửa đầu uống từng ngụm lớn cho xong.
Vừa uống xong đã cảm thấy khó chịu, dạ dày cuộn lên, tựa như muốn nôn. Cố Hồng Vũ thấy vậy vội đưa tay nhận lấy khay mứt quả từ hạ nhân, chọn lấy một miếng, ân cần đặt vào tay Tô Tòng Nguyện, để y ngậm trong miệng, xua bớt cảm giác buồn nôn.
Trong miệng còn vương vị mứt hoa quả, ngòn ngọt, chua chua, tuy có chút ngon miệng nhưng toàn thân lại vô lực, Tô Tòng Nguyện tựa vào trong lòng Cố Hồng Vũ mà thở nhẹ.
"A Nguyện có đói bụng không? Uống chút cháo thanh đạm thế nào?" - Cố Hồng Vũ nhẹ nhàng ôm lấy y, dịu giọng hỏi. Hôm nay đến giờ này vẫn chưa dùng bữa, sợ rằng để lâu sẽ khó chịu.
Tô Tòng Nguyện lúc này đã tỉnh táo, vị ngọt thanh của mứt hoa quả cũng xoa dịu cảm giác buồn nôn trong bụng, khiến y dễ chịu hơn đôi chút. Nghe lời Cố Hồng Vũ, y gật đầu khẽ, đúng là cũng có hơi đói.
"Quả thực có hơi đói. Phu quân cũng chưa dùng bữa phải không? Vậy thì cùng nhau ăn đi." Y vừa nói vừa định rời giường đến bàn ăn, nhưng chân tay bủn rủn, nhất thời không thể đứng dậy nổi.
Cố Hồng Vũ bật cười: "A Nguyện thân thể còn suy yếu, nằm trên giường ăn cũng được. Ta hiện chưa đói, để ngươi ăn trước, không cần đợi ta."
Dứt lời liền phân phó hạ nhân vào bếp mang chút món thanh đạm lên.
Lúc này cũng đã gần đến bữa trưa, phòng bếp từ sớm đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi người tới lấy. Hạ nhân mau chóng chọn vài món nhẹ nhàng rồi bưng tới.
"A Nguyện mau nếm thử, xem có hợp khẩu vị không?" – Cố Hồng Vũ đem bàn nhỏ đặt trên giường cho tiện, để y dùng bữa.
Có lẽ do đang bệnh, Tô Tòng Nguyện sắc mặt uể oải, dù có hơi đói bụng nhưng ăn chẳng được bao nhiêu, chỉ lót dạ qua loa rồi thôi.
Cố Hồng Vũ thấy đồ ăn trên bàn chẳng vơi là bao, liền nhẹ giọng dỗ dành: "Ăn thêm một chút nữa đi, ăn ít như vậy, sao chóng khỏi bệnh được?"
Tô Tòng Nguyện mím môi, uất ức nói: "Nhưng ta thực chẳng thể nuốt nổi, bụng cứ nôn nao, khó chịu lắm."
Thấy y tỏ vẻ uất ức, Cố Hồng Vũ không khỏi xót xa trong lòng. Là lỗi của ta cả, rõ biết thân thể y yếu nhược mà đêm qua vẫn chẳng chịu kiềm chế.
Bạn thấy sao?