🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 68: Ta không thể có tình ý với ngươi

Tống Lễ Khanh mỉm cười nhìn Cố Hồng Nghĩa, khẽ nói:
"Cố đại nhân, trời đổ mưa lớn thế này, chân tại hạ lại vì đại nhân mà bị trật, chẳng lẽ ngài thực sự nhẫn tâm bỏ mặc sao?"

Vừa mới đây thôi, y suýt nữa ngã đau đến thảm, cũng chỉ vì muốn hỏi rõ lòng Cố Hồng Nghĩa, xem thử người kia có đôi phần tình ý với mình hay không. Nào ngờ lại nhận lấy phản ứng gay gắt đến thế.

Cố Hồng Nghĩa nghe vậy, trong lòng thoáng chột dạ. Quả thực là y vừa rồi có đẩy Tống Lễ Khanh ra. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những lời hoang đường của y sao khiến bản thân có thể giữ được bình tĩnh?

"Tống công tử," Cố Hồng Nghĩa trầm giọng đáp, "chuyện vừa rồi, ngươi ta đều có phần. Nếu không phải ngươi nói ra những lời khó nghe ấy, ta cũng không đến mức thất lễ như vậy."

Tống Lễ Khanh bật cười, nhẹ nhàng hỏi:
"Cố đại nhân nói vậy, chẳng phải là đổ hết tội lên đầu ta sao? Nhưng ta nào biết chỉ một câu nói ấy lại khiến đại nhân phản ứng dữ dội đến vậy. Hay là... trong lòng đại nhân thật có chút áy náy? Ngài thực sự không có chút tình ý nào với ta ư?"

Nghe đến đây, Cố Hồng Nghĩa bất đắc dĩ thở dài:
"Tống công tử, ngày ấy ở Từ Châu, ta đã nói rõ. Ngươi là nam tử, ta tuyệt không thể nào sinh tình với ngươi. Mong công tử tự trọng, chớ nhắc lại những lời như thế với Cố mỗ nữa."

Hai người vốn chỉ mới quen biết chừng bốn tháng. Khi ấy, Cố Hồng Nghĩa ra ngoài nhận công vụ, tình cờ gặp Tống Lễ Khanh đang trên đường đến Từ Châu.

Tống Lễ Khanh vốn là thương nhân, thấy quan binh thì liền nảy sinh ý muốn đi cùng, vừa an toàn lại tránh được bọn cướp. Y vốn định biếu chút ngân lượng, mong có thể theo sau đội ngũ triều đình.

Nào ngờ Cố Hồng Nghĩa chẳng những không nhận bạc mà còn thuận tình chấp thuận. Phẩm hạnh ấy quả khiến Tống Lễ Khanh phải lòng ngay từ ánh mắt đầu tiên.

Kể từ đó, hễ có cơ hội là y liền tìm cách tiếp cận Cố đại nhân. Dần dà, hai người thường luận bàn văn chương, đánh cờ đối ẩm, từ quen biết mà thành tri kỷ.

Tống Lễ Khanh càng tiếp xúc, càng thấy hai người tâm đầu ý hợp, tam quan tương đồng. Bởi vậy, khi gần đến lúc chia ly, y mới thổ lộ nỗi lòng. Nhưng Cố Hồng Nghĩa lại một mực từ chối, còn tỏ ra hoảng hốt.

Tống Lễ Khanh khi ấy tuy có phần thất vọng, nhưng nghĩ lại, hai người mới quen chưa bao lâu, lại chưa rõ tâm ý nhau, thì bị cự tuyệt cũng là điều dễ hiểu.

Y liền nghĩ, chỉ cần kiên nhẫn chờ thời, hẳn sẽ còn dịp gặp lại. Nào ngờ mới vừa hồi kinh, cơ hội liền đến. Há chẳng phải ý trời sao?

Tống Lễ Khanh cười cười, tỏ vẻ thản nhiên:
"Thôi được, Cố đại nhân đã không có ý ấy, ta cũng không miễn cưỡng. Có điều chân ta đã thương, mà đại nhân cũng có một nửa trách nhiệm. Trời thì mưa tầm tã, đại nhân sao có thể bỏ mặc không lo?"

Cố Hồng Nghĩa nhìn dáng vẻ tập tễnh của y, rốt cuộc thở dài:
"Ngươi hiện giờ ở đâu? Ta đưa ngươi về."

Tống Lễ Khanh giả bộ trầm tư, đoạn nghiêm mặt nói dối:
"Cố đại nhân vừa hỏi, ta mới sực nhớ, hiện tại trong kinh ta còn chưa mua nhà, quả thật... không có nơi để về. Không biết nhà đại nhân có dư phòng, liệu có thể cho Tống mỗ tá túc một đêm?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...