Chương 65: Đại hôn
Ngày rằm tháng Giêng – Tô phủ
Trời còn chưa sáng, song khắp Tô phủ đã đèn hoa rực rỡ, sáng trưng như ban ngày.
"Công tử, mau tỉnh, trang nương đến rồi, mời công tử mau rời giường, rửa mặt chải đầu, chuẩn bị trang điểm." Lật Tử nhìn thấy canh giờ đã điểm, vội vã lay gọi chủ nhân dậy.
"Ân... sớm thế sao?" Tô Tòng Nguyện mơ màng mở mắt, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy sắc trời vẫn còn tối đen.
"Phải rồi, nghe nói hôm nay lễ nghi phiền toái, lại vô cùng tốn thời gian, tất nhiên phải dậy sớm. Bằng không lỡ mất giờ lành thì không hay. Công tử còn phải tắm gội trước nữa, mau mau rời giường thôi." Lật Tử thúc giục.
Đêm qua tâm trí còn xao động, Tô Tòng Nguyện ngủ muộn, giờ vẫn còn mơ hồ. Bạch Chỉ và mấy người khác liếc nhìn nhau, liền lấy khăn ấm nhẹ nhàng lau mặt cho công tử. Một làn nước ấm khiến y lập tức tỉnh táo hẳn.
"Công tử, tối qua đã dặn phải ngủ sớm, sao người chẳng chịu nghe lời?" Lật Tử trách yêu.
"Ta cũng chẳng rõ, chỉ là trong lòng cứ mãi bồn chồn, không thể nào ngủ được. Thôi, giờ không còn buồn ngủ nữa, đi tắm thôi." Tô Tòng Nguyện ngáp mấy cái rồi mới tỉnh hẳn.
Bọn Lật Tử đưa y vào tịnh phòng, bên trong đã có sẵn nha hoàn do Tô phu nhân sai tới, phụ trách giúp công tử xoa bóp, tẩy rửa.
Tô Tòng Nguyện ngâm mình trong nước một hồi, cả người liền thư thái. Lại được người hầu kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân, sau đó dùng khăn vải mềm lau khô, rồi thoa một lớp hương cao mỏng nhẹ lên người.
Chờ hương cao thấm hết, liền khoác lên bộ hỉ phục đã được ướp hương từ trước. Mùi hương ấy là do Tô Tòng Nguyện tự chọn, thanh nhã mà tươi mát, không quá nồng, vừa vặn dễ chịu.
Riêng chỉ công đoạn tắm rửa, xoa bóp và thay y phục cũng đã ngốn mất nửa canh giờ. Tiếp đó là đến phần điểm trang, chải tóc. Da dẻ Tô Tòng Nguyện vốn mịn màng trắng nõn, nên trang nương chỉ sơ sơ một lớp nền, sau đó điểm nhẹ đôi má hồng và son môi.
Y vốn đã xinh đẹp, thêm chút trang điểm liền càng làm nổi bật gương mặt thanh tú ấy. Trang nương thấy vậy cũng không nỡ tô vẽ thêm, khẽ cảm thán:
"Lão thân làm nghề này đã lâu, thật chưa từng thấy ai có tư sắc như công tử. Vẽ thêm chút nào cũng hóa dư thừa mất thôi."
Dẫu vậy, nàng vẫn điểm nhẹ chút phấn nơi đuôi mắt, khiến đôi mắt vốn thanh lãnh kia dường như như ngập xuân sắc, khiến người ta không khỏi rung động khi nhìn vào.
Trang nương vừa ngừng tay vừa mỉm cười hài lòng: "Chỉ cần công tử thư thái đôi mày, sẽ càng thêm phần diễm lệ."
Quả thực, khi y lạnh mặt thì mang vẻ băng thanh ngọc khiết, mà khi khẽ mỉm cười, đôi mắt như biết nói, ai đối diện với ánh nhìn ấy e rằng cũng khó giữ lòng.
"Trang nương quá lời rồi." Tô Tòng Nguyện đáp, giọng khiêm tốn.
"Công tử thật hữu lễ, nhưng lão thân cũng là nói thật. Người khác điểm trang mất cả nửa canh giờ, còn công tử chỉ một nén nhang là xong, có thể thấy căn cơ vốn đã tốt." Trang nương cười đáp.
Bạn thấy sao?