Chương 63: Ngọc bội được đưa đi
Cố Hồng Nghĩa rời đi chưa bao lâu, Cố Hồng Vũ đã sai người mang bái thiếp tới Tô phủ, hẹn ngày mùng ba đến bái kiến. Tô phủ dĩ nhiên không có lý do để từ chối.
.....
Mùng ba, trước cổng Tô phủ
"Đại ca, hôm ấy huynh trở về Hầu phủ hẳn là đã cáo trạng ta một phen rồi chứ? Trút giận được phần nào chưa?" - Cố Hồng Vũ cười cợt, vẻ mặt hả hê hỏi.
"Ừm, làm không tệ, xem như đã trưởng thành. Một chiêu ấy của ngươi khiến Hầu phủ tổn thất nguyên khí nghiêm trọng." - Cố Hồng Nghĩa gật đầu.
Sau khi trở về, hắn mới biết hơn nửa gia sản của Hầu phủ đã bị Cố Hồng Vũ chiếm lấy, khiến Dũng An Hầu tức đến suýt phát bệnh, lúc Cố Hồng Nghĩa về đến nhà thì lão vẫn còn nằm trên giường.
Như vậy cũng tốt. Không còn tiền bạc lẫn A Vũ để dựa vào, hắn muốn xem bọn họ làm cách nào mà lại có thể vươn lên quyền quý như kiếp trước.
Hôm đó trở về, Cố Hồng Nghĩa đã nghĩ thông suốt: kiếp trước, Cố Hồng Tiêu dựa vào A Vũ và thế lực Hầu phủ mà lập nên công trạng. Nay mọi thứ đều không còn, khả năng chiến thắng của hắn cũng bị cắt mất một nửa.
Hiện tại, muốn diệt trừ bọn họ thì dễ, nhưng làm sao để danh chính ngôn thuận mà không bị miệng đời chỉ trích mới là điều khó nhất.
"Vẫn là nhờ Trung thúc nhắc nhở, quả nhiên gừng càng già càng cay." - Cố Hồng Vũ cười. – "Biết Dũng An Hầu tức giận, ta liền thấy vui vẻ rồi."
"Được rồi, đừng lắm lời nữa, mau vào thôi. Ta còn nhiều việc lắm." - Cố Hồng Nghĩa nói.
"Đại ca, mấy ngày tết có gì bận đâu? Mà ta tìm đệ phu cho huynh rồi đó, khi nào thì đến lượt ta có tẩu tử đây?" – Cố Hồng Vũ vừa đi vừa nói, theo sau bước vào Tô phủ.
"Đừng có nói nhảm, ngươi lớn đầu rồi, không thể ổn trọng một chút sao?" – Cố Hồng Nghĩa trừng mắt.
"Đại ca, trước mặt người ngoài ta rất đàng hoàng, nhưng trước mặt huynh thì cần gì giữ kẽ?" – Cố Hồng Vũ cười hì hì.
Đúng lúc ấy, Tô đại nhân ra đón, nói: "Cố đại nhân, Cố tướng quân, khiến hai vị đợi lâu."
Cố Hồng Nghĩa mỉm cười lễ độ: "Hôm nay đường đột đến bái kiến, làm phiền Tô đại nhân. Việc A Vũ đính hôn ta còn chưa rõ ràng, nay mới đến diện kiến, mong đại nhân không trách."
"Không sao, không sao. Cố đại nhân đến chính là để bàn bạc hôn sự." - Tô đại nhân đáp, dù gì cũng chỉ còn vài ngày nữa là thành thân.
"Cũng có phần nguyên nhân ấy, nhưng chủ yếu vẫn là muốn đích thân gặp đệ phu tương lai. Nghe A Vũ khen ngợi không dứt lời, đủ thấy Tô đại nhân dạy con có phương pháp." - Cố Hồng Nghĩa khách sáo nói.
Tô đại nhân nghe vậy nhất thời không rõ là khen thật hay mỉa mai. Dù gì ông cũng chưa từng dạy dỗ Tô Tòng Nguyện ngày nào.
Tuy vậy, ông vẫn mỉm cười đáp: "Chủ yếu là đứa nhỏ ấy tự mình biết cố gắng, từ bé đã không khiến ta bận tâm."
Bạn thấy sao?