Chương 60: 60
"A Thanh huynh đệ, ngươi làm như vậy, có phải chăng quá mức không hợp lẽ ư?"
Cố Hồng Tiêu trông thấy A Thanh không chút khách khí gom hết tiệm lớn, ruộng tốt, thôn trang trù phú trong phủ Hầu mà mang đi, bất giác tức giận mà bật cười: "Thật đúng là không nể mặt, lấy nhiều như vậy, không sợ nghẹn chết hả?"
A Thanh nghe xong chỉ hơi nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc hỏi lại:
"Nhị công tử, lời này của ngài, ta thực sự nghe không hiểu. Chẳng phải các người nói phân nửa tài sản Hầu phủ đều thuộc về công tử nhà ta hay sao? Còn có của hồi môn của lão phu nhân nhà ta cũng chiếm một nửa. Nay ta chỉ lấy đúng phần đó, không nhiều không ít, chẳng hay có gì không ổn?"
Cố Hồng Tiêu tức đến chỉ vào sổ sách mà quát:
"Ngươi nói đây là một nửa? Vậy sao ngươi lại đem toàn bộ mặt tiền cửa hiệu trên phố Vĩnh Nhạc- nơi giá trị nhất trong cả Hầu phủ- giao hết cho phủ Tướng quân các ngươi? Ngươi có biết cửa hàng trên phố ấy chính là báu vật trong toàn phủ, ngươi ôm trọn cả phần ấy đi, vậy những gì còn lại thì ra gì?
Lại còn mấy thôn trang có suối nước nóng ngoài thành, cũng là những sản nghiệp tốt nhất trong phủ. Ngươi chọn sạch chỗ tinh hoa, phần còn lại dù có là thôn trang, cũng chẳng thể sánh bằng.
Ngươi gọi đó là 'một nửa'? Rõ ràng là ngươi chọn toàn phần đầu rồng, còn để người khác nhặt phần đuôi rắn. Coi bọn ta là kẻ ngốc không nhìn ra ư? Cái gọi là 'chia đôi', thực chất ngươi đã nuốt trọn bảy phần!"
A Thanh nghe vậy, chỉ bật cười, thong thả đáp:
"Nhị công tử đâu cần tức giận như thế? Phố Vĩnh Nhạc cùng mấy thôn trang suối nước nóng đó, kỳ thực đều nằm trong của hồi môn của lão phu nhân nhà ta, vốn chẳng phải tài sản trong Hầu phủ."
"Ta nhớ không lầm, nhị công tử hình như chưa từng được ghi danh dưới danh nghĩa lão phu nhân? Nếu vậy thì của hồi môn ấy, dẫu có nói gì đi nữa, cũng chẳng can hệ gì đến ngài."
"Của hồi môn của lão phu nhân, tương lai cũng chỉ chia cho đại công tử và Tướng quân nhà ta. Đại công tử vốn yêu thi thư họa họa, chẳng mấy bận tâm đến chuyện tiền tài. Vì vậy phần để lại cho người ấy, ta đã chọn toàn là danh họa, cổ thư."
Nhị công tử chớ nên xem thường những sách vở kia, ta xem qua, không ít bản đã là bản độc nhất vô nhị, tranh vẽ cũng đều là tác phẩm của danh gia, giá cao chưa chắc có người bán. So ra còn trân quý hơn mấy cái mặt tiền ngươi đang nói."
Nghe đến đây, sắc mặt Cố Hồng Tiêu trầm xuống. Dẫu biết những thứ kia đều là của hồi môn của Diệp Nghi Hoan, mẫu thân của Cố Hồng Vũ và Đại ca, nhưng đã lấy chồng thì phải theo chồng, của hồi môn theo lý cũng phải nằm trong Hầu phủ này chứ?
Huống chi, những nhà thế gia như bọn họ, mẹ cả thường để lại một phần của hồi môn cho con vợ lẽ, xem như giữ chút thể diện. Chẳng lẽ đây là lời bóng gió, nói mình không được chia phần nào?
Nếu A Thanh mà biết Cố Hồng Tiêu nghĩ như vậy, hẳn đã cười nhạt mà rằng: Đại Thịnh triều nào có pháp luật nói thê tử lấy chồng thì của hồi môn phải quy về trượng phu?
Bạn thấy sao?