Chương 59: 59
Cố Hồng Vũ nghe xong lời ấy, ánh mắt sắc như đao quét về phía Dũng An Hầu, lạnh lùng thốt:
"Ngày đó, phụ thân tốt nhất là nên bệnh đến không rời khỏi giường. Nếu quả thực dám đến hôn lễ của ta mà giở trò quấy phá... vậy thì, cũng đừng trách nhi tử này ra tay không lưu tình."
Lời còn chưa dứt, nhưng sát khí trong mắt hắn đã như lưỡi kiếm vô hình khiến người không rét mà run. Dũng An Hầu lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, chân tay bủn rủn, suýt nữa ngã nhào ra đất, cũng may có Tuệ di nương cùng Cố Hồng Tiêu kịp thời đỡ lấy.
"Ngươi... ngươi muốn giết ta? Ta là phụ thân của ngươi đó!" – Dũng An Hầu sau một hồi mới hoàn hồn, bèn lớn tiếng quát tháo.
Thực ra, trong lòng Cố Hồng Vũ lúc ấy thật sự đã dâng lên sát ý. Từ kiếp trước, sau khi biết mình bị chính phụ thân hại chết, thù hận nơi đáy lòng hắn đã không ngừng tích tụ, ngày một sâu dày.
Mỗi lần nhìn thấy Dũng An Hầu, hắn đều muốn bóp cổ lão mà gào hỏi: "Vì sao? Rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ ngươi chưa từng có lấy nửa phần phụ tử tình thâm với ta sao?"
Hắn đã từng hận không thể tự tay kết liễu lão ta, thay cho bản thân kiếp trước và bao người đã bỏ mạng cùng Tướng quân phủ mà báo thù. Có đôi khi, nỗi hận ấy như sóng ngầm dâng trào, nhấn chìm lý trí hắn, khiến hắn hoài nghi bản thân có phải đã từ địa ngục bò lên, hóa thành lệ quỷ chỉ để báo thù?
Nhưng rồi, hắn lại nghĩ đến Tô Tòng Nguyện, nghĩ đến những người trong Tướng quân phủ đã một lòng trung thành vì mình. Hắn không thể là lệ quỷ, mà là kẻ trọng sinh, được trời thương ban cho cơ hội làm lại. Nếu vì thù riêng mà liều lĩnh giết phụ thân, chẳng khác nào tự hủy bản thân tám phần chỉ để thương tổn địch một phần.
Hắn cần phải nhẫn. Cần phải tính toán chu toàn từng bước một. Giết cha là tội đại nghịch bất đạo, đời sau sẽ muôn đời phỉ nhổ. Nếu chỉ một mình hắn chịu tiếng xấu cũng chẳng sao, nhưng bên cạnh hắn còn bao người hắn mang nợ. Kiếp trước đã phụ họ, kiếp này sao còn có thể liên lụy họ chịu thêm tiếng xấu vì mình?
Nếu muốn diệt trừ Dũng An Hầu một cách danh chính ngôn thuận, chỉ có thể lấy đại nghĩa diệt thân mà hành sự. Hơn nữa, phải là một chữ "đại nghĩa" thật tròn vẹn. Hắn muốn khiến kẻ kia phải chịu sự phẫn nộ của muôn dân, cảm thấu nỗi đau mà năm xưa hắn từng nếm trải.
"Phụ thân nói gì vậy? Nhi tử nào dám giết người? Chỉ là chốn sa trường lâu ngày chém giết, quanh thân nhi tử mang theo sát khí, có lẽ khiến phụ thân thất kinh mà thôi." – Cố Hồng Vũ cười nhạt, thần sắc bình thản nhưng lời lẽ lạnh như băng.
"Chỉ là, phụ thân nên an phận một chút thì hơn. Hôn sự của ta đời này chỉ có một lần, ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào phá rối. Dù là phụ thân, cũng phải trả giá xứng đáng.
Phụ thân hẳn biết, ta có bản lĩnh khiến Hầu phủ thoát khỏi cảnh diệt môn năm ấy, thì cũng có đủ năng lực khiến Hầu phủ lại lần nữa rơi vào hủy diệt. Ngày đó lầu son sụp đổ, phụ thân chẳng lẽ lại muốn chứng kiến thêm một lần nữa?
Bạn thấy sao?