🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: 56

"Hừ! Ai biểu chàng trước lừa ta? Lần này coi như ta đáp lễ vậy." – Tô Tòng Nguyện khẽ hừ một tiếng, nói.

Cố Hồng Vũ nhìn dáng vẻ ngạo kiều của Tô Tòng Nguyện, khẽ cười, cất lời: "A Nguyện nói rất phải, quả là lễ thượng vãng lai. Nếu A Nguyện chẳng có gì muốn, vậy có nguyện cùng ta đi chọn y phục không? Bộ đồ đón tân niên của ta vẫn chưa đâu vào đâu."

"Ân." Tô Tòng Nguyện khẽ gật đầu, rồi chủ động kéo tay Cố Hồng Vũ, cùng hắn đi lựa chọn y phục.

"Bộ này thế nào? Phối với y phục A Nguyện đang mặc, quả thật tương xứng vô cùng." – Cố Hồng Vũ cầm lên một bộ xiêm y sắc hồng điểm kim, nhẹ giọng nói.

Tô Tòng Nguyện ngước mắt nhìn, quả thật bộ này phối với y phục mình đang mặc rất hòa hợp, từ kiểu dáng cho đến màu sắc đều tương xứng.

Cố Hồng Vũ lại nói: "Tới lúc cùng nhau xuất môn, người khác vừa thấy đã biết ta và A Nguyện là phu phu. Thế nào?"

"Ân." Tô Tòng Nguyện lại gật đầu, trong lòng bất giác nghĩ: đây chẳng phải là phu phu trang ư?

Cố Hồng Vũ biết hắn vốn nội liễm hàm súc, nhìn sắc mặt liền đoán ra trong lòng hắn rất hài lòng.

"Vậy thì lấy bộ này đi, gói lại giúp ta." – Hắn đưa y phục cho tiểu nhị bên cạnh.

Rồi lại quay sang Tô Tòng Nguyện, dịu dàng nói: "A Nguyện chắc cũng mỏi rồi, hôm nay vất vả ngươi, để ta đưa ngươi về có được không?"

"Hảo."

Tô Tòng Nguyện quả thực đã thấy mệt, nghe vậy liền thuận theo, để hắn đưa mình về phủ.

Tới trước cổng Tô phủ, Cố Hồng Vũ nhẹ giọng dặn dò: "A Nguyện, sau khi về nhà nhớ ăn uống cho tốt. Nếu trong phủ có điều gì không vừa ý, cứ việc trở về tìm ta. Mọi chuyện đã có ta chống đỡ cho ngươi."

"Ân, ta biết rồi." – Tô Tòng Nguyện khẽ mỉm cười.

Từ sau lần cố Tướng quân thể hiện thái độ ở Tô phủ, đám người trong phủ đối với hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn coi thường như trước mà trở nên cung kính vô cùng.

Đám người Tô phủ ai nấy đều tinh ranh, thấy rõ Cố Hồng Vũ coi trọng Tô Tòng Nguyện, nào dám tìm hắn gây khó dễ?

Nhưng dù vậy, nghe những lời kia của Cố Hồng Vũ, lòng Tô Tòng Nguyện vẫn không khỏi dâng lên ấm áp. Dẫu sao, có một người quan tâm mình, lúc nào cũng lo mình chịu thiệt thòi... còn có gì không đáng để mãn nguyện?

Cố Hồng Vũ đứng nhìn theo bóng dáng Tô Tòng Nguyện vào phủ rồi mới xoay người rời đi. Gương mặt dịu dàng phút chốc trở nên lạnh lẽo, hắn trầm giọng hỏi Thạch Đầu bên cạnh:

"Người trong Hầu phủ thế nào rồi? Không gây chuyện gì chứ?"

Thạch Đầu vội đáp: "Theo lời người dưới nói thì không có động tĩnh gì lớn. Nhưng Dũng An Hầu vì đợi mãi chưa thấy tướng quân hồi phủ nên đã phát mấy cơn giận rồi."

"Hửm? Xem ra phụ thân ta lần này cũng coi như có chút tiến bộ, ít nhất không đến nỗi bị tức đến ngất xỉu. Ta còn tưởng ông ấy không đợi nổi nữa cơ đấy." – Cố Hồng Vũ khẽ cười nói với Thạch Đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...