Chương 55: Lãng phí
"Tướng quân, y phục này sao có thể chỉ mặc một hai lần liền bỏ không? Như thế thật quá lãng phí." Tô Tòng Nguyện nhẹ giọng nói.
"Thế nào lại gọi là lãng phí? Nếu A Nguyện thích, sang năm lại mặc tiếp cũng được. Mà nếu không vừa lòng thì mang tặng Từ Ấu Đường cũng chẳng sao. Có gì mà lãng phí đâu." Cố Hồng Vũ cười đáp, trong lòng chỉ muốn mua cho A Nguyện thêm vài bộ đồ mới. Không phải vẫn thường nói tiểu ca nhi ai ai cũng yêu y phục, châu ngọc đó sao? "Chẳng lẽ A Nguyện không thích y phục mới?"
"Thích thì có thích..." Tô Tòng Nguyện ngập ngừng, "Nhưng không cần mua quá nhiều. Y phục ở Cẩm Tú Các vốn đã quý, chỉ mặc một đôi lần thì uổng lắm. Thiếp nghe nói mấy tiểu ca nhi được sủng ái trong phủ đại quan mỗi quý cũng chỉ được ban ba bộ mà thôi."
Nói rồi, ánh mắt y ánh lên nỗi niềm xưa cũ. Hồi còn ở Tô phủ, có năm y đến một bộ mới cũng không có. May là y lớn chậm, bằng không chỉ sợ y phục cũng không mặc vừa. Giờ đây đã có nhiều đồ mới đến thế, lòng y quả thật đã mãn nguyện.
Cố Hồng Vũ bật cười, nói: "Thì ra A Nguyện là lo thay ta giữ tiền à? A Nguyện thật ngoan, còn chưa gả đến đã biết lo cho ta. Nhưng mà A Nguyện chớ bận tâm, phủ tướng quân chúng ta chẳng thiếu bạc."
"Hơn nữa, trong phủ đại quan nhiều thê thiếp, con cái lại đông. Nếu ai nấy đều muốn có y phục mới, tất nhiên phải tiết chế. Nhưng ta chỉ có mỗi A Nguyện, lại chưa có con cái, vậy mua nhiều hơn chút có sao đâu? Nếu tính toán như vậy, ta còn mua ít là đằng khác. Nghe đâu trong kinh có phủ, thê thiếp hài tử cộng lại hơn hai mươi người, mỗi người ba bộ thì cũng là sáu mươi bộ rồi."
"Còn ta? Chỉ mới mua hai ba mươi bộ, đã gọi là nhiều? Hơn nữa, ta tiền bạc chẳng thiếu, chẳng lẽ không xứng tiêu cho phu lang của mình, lại để cho người khác xài? A Nguyện, chẳng lẽ muốn ta đem tiền đi nuôi tiểu ca nhi khác? Nếu thật thế thì ngày mai ta..."
"Không được!" Tô Tòng Nguyện cắt ngang, không cho hắn nói tiếp. "Ta không cho phép chàng mua cho tiểu ca nhi khác!"
Nghe tới chuyện tướng quân của mình tiêu tiền cho kẻ khác, Tô Tòng Nguyện không nhịn được nữa. Nam nhân! Quả nhiên đều là lũ lừa đảo, nói một đằng làm một nẻo!
"Nếu chàng dám tặng đồ cho tiểu ca nhi khác... ta... ta sẽ không để ý đến chàng nữa! Suốt đời không thích chàng nữa!"
Giọng nói nghẹn lại, mang theo chút nghèn nghẹn nơi cổ họng như sắp khóc đến nơi. Tô Tòng Nguyện càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng ấm ức, mấy hôm trước còn thề thốt "thời gian sẽ chứng minh tất cả", nay mới được mấy bữa mà đã lộ mặt thật.
Cố Hồng Vũ nghe ra trong giọng A Nguyện có gì không ổn, biết mình lại chọc hắn tức, vội vã dỗ dành:
"A Nguyện, ngẩng đầu lên cho ta nhìn xem, có phải khóc rồi không? Ta sai rồi, ta chỉ là đùa thôi, tuyệt đối không có thật tâm muốn tiêu tiền cho kẻ khác."
Tô Tòng Nguyện ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe: "Ngươi rõ ràng đã nghĩ rồi, còn nói không có!"
Cố Hồng Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ giận dỗi kia, càng thấy yêu không chịu nổi, chỉ muốn trêu chọc thêm nữa.
"Là ta sai, ta kiểm điểm! Lẽ ra ta nên đem hết bạc giao cho A Nguyện giữ, sao có thể có chút lòng riêng? Vậy chi bằng chúng ta đi xem thêm vài món nữa, đem bạc của Cố Hồng Vũ tiêu hết sạch, để hắn không còn một xu dính túi mà đi bao ai khác, đúng không?"
"Đúng! Cho hắn không còn tiền mà ra ngoài lăng nhăng!" Tô Tòng Nguyện sửng sốt một chút rồi bị lời hắn chọc cười.
"Đã như vậy," Cố Hồng Vũ quay sang gia nhân bên cạnh, "Mấy món này đều gói lại hết. Chúng ta sang khu trang sức xem thêm."
Nói xong liền kéo Tô Tòng Nguyện còn chưa kịp phản ứng, đi về phía khu trang sức.
Thạch Đầu và Lật Tử đứng phía sau, hai người trợn mắt nhìn nhau.
Thạch Đầu: Quả không hổ là tướng quân nhà ta, chiêu này ra tay thật cao minh, đem Tô công tử dỗ dành thật khéo.
Lật Tử: Công tử à, người bị lừa rồi! Cải trắng nhà chúng ta bị heo gặm mất rồi! Oa oa...
Nhưng nghĩ kỹ lại, Lật Tử cũng tự trách mình sao có thể nghi ngờ tướng quân. Công tử và tướng quân thật sự là trời sinh một đôi, cầu mong đừng có yêu nghiệt nào chen vào nữa.
Tô Tòng Nguyện bị kéo tới khu trang sức, lúc này mới kịp phản ứng: tướng quân thế mà lại dám đánh lạc hướng y!
"Ngươi dám đánh trống lảng với ta! Ta mặc kệ, đi, chọn đồ cho ngươi đi, ngươi còn chưa có lấy gì cả!"
"A Nguyện không cần thật sao? Ta thấy cây trâm bạch ngọc này rất hợp với A Nguyện đó. Thử một chút, được không?" Giọng nói của Cố Hồng Vũ dịu dàng đến lạ.
Tô Tòng Nguyện nghe xong, vành tai khẽ đỏ lên. Làm gì vậy, sao lại đột nhiên nói chuyện dịu dàng như thế, thật là ghét chết!
"Vậy chỉ một món thôi, không được lấy thêm." Tô Tòng Nguyện nghiêm mặt nói.
"Được rồi, chỉ lấy một món. Còn lại, ta để dành bạc đem đi cho người khác xài, được chưa?" Cố Hồng Vũ cười nói.
"Không được! Ngươi lại đùa ta!" Tô Tòng Nguyện lập tức phản bác. "Ngươi vừa nói đã biết lỗi rồi, giờ lại còn nghĩ tới chuyện cho người khác tiêu tiền!"
Nói xong vành mắt liền đỏ, như thể sắp khóc tới nơi.
Cố Hồng Vũ biết mình đùa quá trớn, A Nguyện vốn mẫn cảm, lại còn cố ý đùa như vậy, đúng là đáng đánh.
"Thôi thôi, không đùa nữa. Ngươi đã nói ta là đậu của ngươi, sao ta lại nỡ thật sự chọc giận ngươi chứ? Chúng ta chỉ lấy món này thôi, còn lại bạc để dành, chờ sau khi thành thân đều giao cho A Nguyện, được không?" Hắn lấy khăn tay ra lau nước mắt cho y, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân.
"Thật không? Không được gạt ta, sau này không được nói đùa kiểu đó nữa!" Tô Tòng Nguyện mắt còn ươn ướt, nhìn hắn đầy nghiêm nghị.
"Thật mà! Sau này ta tuyệt đối không nói kiểu đó nữa. A Nguyện bớt giận, đừng khóc nữa, được không?" Cố Hồng Vũ không chịu nổi dáng vẻ sắp khóc kia của y, vội vàng cam kết.
"Được rồi, nói lời phải giữ lấy lời." Tô Tòng Nguyện lập tức nín khóc, nhoẻn miệng cười.
Y sớm đã phát hiện, chỉ cần mình rơm rớm nước mắt, Cố Hồng Vũ lập tức mềm lòng. Trước kia ở Tô phủ, nước mắt là thứ vô dụng nhất, chỉ khiến người khác càng muốn khi dễ y thêm. Nhưng ở bên tướng quân, khóc lại là thứ hữu dụng nhất.
Xem ra câu "hài tử biết khóc thì có đường ăn" thật chẳng sai chút nào – chỉ là phải dùng đúng người.
Ai bảo trước đây hắn khi dễ y? Nay y lừa lại một phen cũng coi như là lễ đáp lễ thôi.
"Ngươi nha... thì ra là giả vờ!" Cố Hồng Vũ nhìn y cười bất đắc dĩ, "Được rồi, chỉ lấy một món này thôi."
Chỉ là, nếu âm thầm thay y mua sẵn, không phải càng tốt sao.
Bạn thấy sao?