Chương 50: Tô phu nhân thay đổi
"Xem ra Tô đại nhân không thật lòng muốn lưu bản tướng quân lại dùng bữa rồi." Cố Hồng Vũ mỉm cười, ánh mắt như có như không liếc nhìn Tô đại nhân.
Tô đại nhân vội cười xòa, đáp:
"Há, sao lại thế được! Chỉ là nhất thời lỡ lời, nhất thời lỡ lời thôi."
Cố Hồng Vũ vốn chẳng có ý tranh luận với Tô đại nhân trước mặt mọi người. Suy cho cùng, có những chuyện vẫn nên chừa lại chút thể diện, một khi đã xé rách mặt mũi thì sẽ khó nhìn. Bởi vậy, chàng thuận theo lời mà nói tiếp:
"Thì ra chỉ là lỡ lời, ta còn tưởng mình đã đắc tội gì khiến nhạc phụ đại nhân chẳng buồn lưu lại một bữa cơm." Chàng nhoẻn miệng cười, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng hàm ý sâu xa. "Nếu nhạc phụ đã nói là lỡ lời, vậy Cố mỗ xin nhận lời mời, lại làm phiền rồi."
Tô đại nhân thấy Cố Hồng Vũ chịu lui một bước, biết đối phương cũng là người hiểu chuyện, lập tức vội vàng phụ họa:
"Sao lại gọi là phiền? Tướng quân chịu lưu lại dùng bữa, chính là vinh hạnh của Tô phủ ta."
Đến giờ cơm chiều, với thân phận là chủ mẫu Tô phủ, Tô phu nhân tất nhiên sẽ ra ngồi cùng bàn. Vừa thấy bà xuất hiện, Tô Tòng Nguyện liền thoáng ngẩn người, bởi lẽ khí chất của mẫu thân hôm nay quả thực khác biệt rất lớn so với ngày thường.
Trước kia, Tô phu nhân tuy luôn giữ vẻ ôn nhu, đoan trang, nhưng trên người lại phảng phất nét u sầu khó giấu, tựa như có một tầng sương mỏng bao phủ khiến người nhìn không khỏi sinh lòng trắc ẩn.
Mà nay, bà lại ung dung, khoan hòa, tựa như cả người đều phát ra ánh sáng tự tin, lời nói, cử chỉ đều thong thả mà dứt khoát. Ngay cả giọng điệu cũng mang theo vài phần sắc sảo mà bình thản, chẳng còn là Tô phu nhân khi xưa cam chịu ẩn nhẫn.
Điều khiến Tô Tòng Nguyện càng lấy làm lạ, là ánh mắt mẫu thân vẫn chưa từng một lần liếc nhìn phụ thân y. Trái lại, Tô đại nhân - người trước nay luôn lạnh nhạt với Tô phu nhân - giờ lại liên tục đưa mắt nhìn sang bà.
Tô Tòng Nguyện âm thầm kinh ngạc: mới rời phủ mười mấy ngày, cớ sao mọi thứ đã đổi thay đến thế?
Tô phu nhân tựa hồ cũng nhận ra ánh nhìn của Tô Tòng Nguyện, liền mỉm cười nói:
"Tòng Nguyện mấy ngày nay khí sắc xem ra tốt lên không ít, xem ra Cố tướng quân có lòng."
Lời nói bình thản, không mang lấy nửa phần chua cay như ngày trước, nghe qua lại giống như một câu thăm hỏi thường tình.
Tô Tòng Nguyện thoáng sửng sốt, rồi lập tức hoàn hồn, đáp lời:
"Vâng, Cố tướng quân đối với con rất tốt... Ngài ấy là người đáng tin."
Cố Hồng Vũ nghe vậy, ánh mắt nhu hòa, mỉm cười nói:
"A Nguyện là phu lang tương lai của ta, sau này sẽ cùng ta chung sống trọn đời. Đối với y tốt, vốn dĩ là điều nên làm."
Lời ấy cũng là cố ý nói cho Tô phu nhân nghe.
Tô phu nhân mỉm cười, đáp:
"Chỉ mong Cố tướng quân giữ được tâm ban đầu, nhớ lấy những gì mình từng nói hôm nay."
Tuy cười nhưng ánh mắt bà lại chứa vài phần nghi hoặc. Bà không thể hoàn toàn tin tưởng vào những lời mật ngọt ấy - năm xưa Tô đại nhân cũng từng thề non hẹn biển, rót vào tai bà bao lời hoa mỹ, nhưng rồi đổi thay vẫn là điều không tránh khỏi.
Bạn thấy sao?