Chương 5: 5
Tô phủ – hậu viện
"Khụ... Khụ khụ, ngươi vừa nói cái gì?"
Tô Tòng Nguyện nằm trên giường, mái tóc đen rối loạn càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Khuôn mặt vốn nhợt nhạt vì cơn ho dữ dội mà ửng lên chút sắc đỏ, lại càng khiến dung nhan thêm phần tuyệt lệ. Quả thật chính là hình ảnh sống động của một mỹ nhân mang bệnh trên giường.
"Trong cung vừa truyền chỉ, nói rằng muốn ban hôn cho công tử với Cố Hồng Vũ, ngày rằm tháng Giêng sẽ cử hành hôn lễ." Lật Tử lại lặp lại lần nữa.
Lật Tử là tiểu tư thân cận của Tô Tòng Nguyện, cũng là một tiểu ca, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Tô Tòng Nguyện, biết rõ công tử nhà mình đã chịu không ít khổ cực.
Cậu hiểu rằng, nơi quyền quý giàu sang kia là chốn ăn thịt người không nhả xương. Ngay cả một phủ tế tửu nhỏ bé đã hiểm ác như thế, huống chi là phủ Hầu gia.
Công tử nhà mình, tuy sống không dễ dàng trong phủ này, nhưng dù sao cũng là con trai của đại nhân tế tửu. Nếu gả cho người thường, chỉ cần danh hào "tế tửu gia", họ cũng không dám chậm trễ với công tử.
Từ trước tới nay, công tử cũng nghĩ như vậy, luôn hy vọng sau này có thể gả cho một người bình thường, cuộc sống sẽ ít ra còn dễ thở hơn là rơi vào hố lửa nhà quyền quý.
"Cho dù không phải phủ Hầu gia, cũng sẽ là nhà quan khác. Phụ thân ta là người thế nào, sao có thể cho ta gả vào nhà thường dân được. Dẫu sao cũng là chính thê, nghĩ đến chắc cũng không đến nỗi quá khổ." – Tô Tòng Nguyện vẫn như thường lệ, tự an ủi mình.
Từ nhỏ đã không có ai che chở, hạ nhân cũng chỉ biết nhìn sắc mặt chủ nhân mà hành xử, nên Tô Tòng Nguyện đã học được cách tự an ủi mình từ sớm. Cậu luôn lấy vẻ dửng dưng và lạnh nhạt để che giấu tổn thương trong lòng. Vì dù có đau khổ đến đâu, cũng chẳng có ai đến an ủi hay thương xót cho cậu cả.
Tô Tòng Nguyện nghĩ rằng, chỉ cần bản thân tỏ ra không bận tâm, thì dần dần cũng sẽ thật sự không để tâm. Nhưng đó rốt cuộc chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Con người đâu phải gỗ đá, sao có thể vô tình? Bên ngoài có giả vờ lãnh đạm đến đâu, thì nỗi đau trong tim cũng chẳng vì thế mà bớt đi.
"Công tử, nếu ngài khó chịu thì cứ khóc đi..." - Lật tử nghẹn ngào khuyên.
Dẫu biết rõ trong lòng, nhưng khi ảo tưởng bị đánh tan, vẫn đau như dao cắt.
"Ta không khóc. Khóc lóc là thứ vô dụng nhất trên đời này. Dù sao ngày tháng cũng phải tiếp tục sống." - Tô Tòng Nguyện vẫn là Tô Tòng Nguyện, dù lòng có đau đến đâu, ngoài mặt cũng không để lộ chút yếu đuối nào.
"Ngươi lui xuống đi, ta muốn yên tĩnh một mình suy nghĩ." - Tô Tòng Nguyện nằm nghiêng, yếu ớt nói. Chuyện vừa rồi đã tiêu hao hết tâm thần của cậu, lúc này chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.
Lật Tử nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cậu, rồi khẽ lui ra ngoài. Cậu không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc mình bước ra khỏi phòng, từ khóe mắt công tử đã lặng lẽ rơi xuống một giọt lệ, giọt nước mắt trong suốt thoáng chốc lướt qua, như thể sợ người ta nhìn thấy.
Hạt Dẻ mới rời đi không lâu, người của đại phu nhân đã đến.
"Lật Tử, ngươi không chăm sóc công tử cho tốt, lại còn chạy lăng xăng trong sân là sao?" – Đào Hồng từ xa đã quát lớn.
"Thưa tỷ tỷ Đào Hồng, công tử nhà ta bệnh chưa khỏi, vừa mới nằm nghỉ. Mong tỷ tỷ nhỏ tiếng một chút, đừng quấy rầy công tử." - Lật Tử nhỏ nhẹ trả lời.
"Thì ra là vậy. Phu nhân sai hai nha hoàn đến quét tước viện cho công tử nhà ngươi. Dăm bữa nửa tháng nữa cô gia sẽ phái người đến, cũng đừng để người ta chê cười." - Nói rồi, Đào Hồng sai hai nha hoàn làm việc.
"Làm việc thì cẩn thận chút, đừng làm ồn đến công tử." - Đào Hồng dặn dò.
Nàng còn kéo tay Lật Tử, khiến cậu ta có phần hoảng hốt.
"Phu nhân bảo ta đi mời đại phu thành tây - Liễu đại phu, y thuật rất giỏi. Tin rằng mấy hôm nữa công tử nhà ngươi sẽ khỏe lại." - Nàng còn vỗ tay Lật Tử, xem như an ủi.
"Giờ công tử nhà ngươi sắp thành tướng quân phu nhân rồi, xem như khổ tận cam lai. Đó là phủ Hầu gia đấy, bao nhiêu người mong gả còn không được." - Đào Hồng cười nói - "Sau này phát đạt rồi, cũng đừng quên còn có ta – tỷ tỷ tốt ở phủ Hầu nha."
Lật Tử vốn nhát gan, giờ càng thêm rụt rè, trả lời cũng lí nhí, khiến Đào Hồng cảm thấy chẳng thú vị gì, dặn dò vài câu rồi rời đi.
Không lâu sau, Liễu đại phu cũng tới. Bắt mạch cho Tô Tòng Nguyện xong, ông liên tục lắc đầu.
"Phong hàn thì trị được, nhưng thân thể này suy nhược quá mức. Về sau cần điều dưỡng cẩn thận, nếu không sẽ rất khó có con nối dõi."
"Vậy xin đại phu kê đơn thuốc." - Lật Tử vội nói.
Tô Tòng Nguyện thì sắc mặt vẫn thản nhiên, như thể chẳng bận tâm, nhưng trong lòng lại đắng cay, chỉ mình cậu biết.
Liễu đại phu nhanh chóng viết hai đơn thuốc, giao cho Lật Tử.
"Đơn này là trị phong hàn, uống hai ba thang là được. Còn đơn kia là để bồi bổ cơ thể, cần điều trị khoảng một hai năm thì mới khá hơn. Khi đó có thể đổi thuốc. Chỉ là đơn này có vài vị thuốc khá quý, chi phí chắc chắn không rẻ."
Dặn dò xong, Liễu đại phu cáo từ.
Chỉ là, ông vừa ra khỏi Tô phủ thì đã bị người của Cố Hồng Vũ chặn lại, dẫn đi gặp người kia.
Bạn thấy sao?