Chương 47: Hiểu lầm
Cố Hồng Vũ vừa quay đầu, bắt gặp gương mặt quen thuộc của Tống Thanh Uyển, liền chau mày, thần sắc cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Song ngoài mặt vẫn giữ lễ nghi chu toàn.
"Tống tiểu thư, đã lâu không "
Tống Thanh Uyển khẽ thở dài, trong lời nói mang theo vài phần tiếc nuối:
"Quả thực đã lâu không gặp. Từ sau chuyện ở Lưu Vân Các, thoáng cái cũng đã ba năm..."
Cố Hồng Vũ chẳng đáp, chỉ âm thầm thấy khó hiểu. Trước kia nàng đâu có khách khí như vậy với y, nay lại bày ra dáng vẻ sầu não là sao?
"Đúng vậy, đã ba năm rồi," y hờ hững đáp. Đó chẳng phải là điều ai cũng biết ư? Ba năm qua y chinh chiến nơi biên cương, triều đình trên dưới người nào chẳng biết?
Tống Thanh Uyển ngấn lệ lưng tròng, nghẹn giọng nói:
"Gần đây trong thành xuất hiện lời đồn nhảm, ta sai người dò hỏi, lại phát hiện tin ấy truyền ra từ phủ tướng quân. Ta biết ngươi sắp thành thân, nhưng cũng đâu cần dùng cách đó để sỉ nhục ta."
Vừa lúc ấy, Tô Tòng Nguyện thay y phục xong, từ sau phòng thử bước ra, liền trông thấy một vị giai nhân nước mắt lưng tròng nhìn Cố Hồng Vũ, dáng vẻ chẳng khác nào một nữ tử bị phụ tình.
Tâm tình vui vẻ của Tô Tòng Nguyện thoáng chốc vỡ vụn, sắc mặt lập tức tái nhợt. Mới khi nãy người kia còn thề thốt muốn cùng mình đầu bạc răng long, chưa gì đã có mỹ nhân đến tận cửa đòi lý lẽ. Đúng là kẻ dối trá!
Lật Tử nhìn thấy sắc mặt công tử mình đột nhiên sa sút, vội vã lên tiếng:
"Công tử, người không sao chứ?"
Cố Hồng Vũ nghe tiếng, lập tức quay đầu lại, thấy sắc mặt Tô Tòng Nguyện trắng bệch, liền không kịp nghĩ ngợi, bỏ mặc Tống Thanh Uyển đứng tại chỗ, bước nhanh tới ôm chặt lấy y vào lòng, lo lắng hỏi:
"Thế nào rồi? Có phải vừa thay y phục nên bị nhiễm lạnh? Có chỗ nào không khỏe sao?"
Y đưa tay lên trán Tô Tòng Nguyện, thấy không có dấu hiệu phát sốt mới hơi thở ra nhẹ nhõm.
Tô Tòng Nguyện khẽ đẩy Cố Hồng Vũ ra, giọng nhỏ nhẹ mà xa cách:
"Cố tướng quân, ta không sao, không cần lo."
Cảm giác được sự xa lánh từ người trong lòng, Cố Hồng Vũ sững người một thoáng. Rõ ràng cả dọc đường đi đều êm đềm vui vẻ, cớ sao chỉ mới thay y phục xong đã lạnh nhạt như thế?
Y đưa mắt dò hỏi Lật Tử. Lật Tử đưa ánh nhìn về phía Tống Thanh Uyển. Trong chớp mắt, Cố Hồng Vũ đã hiểu. Hóa ra là... ghen.
Y liền nắm lấy tay Tô Tòng Nguyện, dịu dàng nói:
"Thì ra là ghen rồi à? Đừng giận mà. Nàng ấy là Tống Thanh Uyển. Chuyện giữa ta và nàng ấy ta từng kể với ngươi rồi, chẳng lẽ ngươi quên mất?"
Tô Tòng Nguyện nghe cái tên ấy, ngẫm nghĩ lại. Nhưng bộ dáng Tống Thanh Uyển vừa rồi... đâu giống người từng có mối bất hòa với Cố Hồng Vũ? Chẳng phải hai người từng nói không hợp nhau sao? Thế thì ánh mắt u oán kia là gì?
Chẳng lẽ Cố tướng quân đang lừa mình? Nhưng những gì người ấy đối với mình... đâu giống như giả vờ? Một người làm sao có thể diễn đến mức này? Y ngẩng đầu nhìn vào mắt Cố Hồng Vũ, thấy trong ánh mắt kia chỉ có chân thành, nhất thời tâm cũng nguôi ngoai phần nào. Có lẽ là Tống Thanh Uyển đang cố tình gây chuyện.
Bạn thấy sao?