Chương 46: Mua y phục
"Không cần phải ngượng ngùng, nơi này chỉ có hai ta, sẽ chẳng ai nhìn thấy đâu. Bởi thế ta mới không nói sớm," Cố Hồng Vũ ôn tồn giải thích.
"Dẫu vậy cũng không ổn, ta muốn xuống dưới." Sao có thể như vậy được chứ? Bản thân vừa rồi sao lại sơ ý mà không nhận ra?
Sợ Tô Tòng Nguyện lại buồn lòng, Cố Hồng Vũ bèn đặt y ngồi bên cạnh mình, dịu giọng hỏi: "Như vậy đã ổn chưa?"
"Ừm." Tô Tòng Nguyện khẽ gật đầu.
"Giờ đã khá hơn chưa? Có thấy trong người khó chịu ở đâu không?" Cố Hồng Vũ nhìn thấy y đã trấn tĩnh lại, lo rằng khi nãy vì khóc quá mà sinh mệt, liền cẩn thận hỏi han.
Tô Tòng Nguyện cũng chợt nhớ lại dáng vẻ khóc lóc của bản thân vừa nãy, không khỏi cảm thấy mất thể diện. Rõ ràng bản thân đâu định khóc...
"Không sao cả. Vốn dĩ... ta cũng chẳng muốn khóc."
"Ta biết, là lỗi của ta khiến A Nguyện uất ức." Cố Hồng Vũ vội vàng nhận lỗi, đồng thời múc cho y một bát canh nóng.
"Là ta có phần làm nũng, chẳng can hệ đến tướng quân." Tô Tòng Nguyện nhận lấy bát canh, nhẹ giọng đáp.
"A Nguyện, từ nay về sau, trước mặt ta không cần phải gắng gượng, càng chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Ta hy vọng ngươi luôn là chính mình, là Tô Tòng Nguyện chân thực. Ngươi có thể tuỳ ý làm nũng, khóc lóc, thậm chí vô cớ giận dỗi, tất thảy đều là điều ngươi xứng đáng có được. Nếu cứ mãi giấu mình sau lớp vỏ bọc, lâu dần sẽ khiến tâm can mệt mỏi."
"Nói thực lòng, khi nãy thấy ngươi tựa vào lòng ta mà khóc, ta lại thấy vui. Bởi điều đó chứng tỏ ngươi đã ít nhiều tin tưởng ta, dựa vào ta. Ta rất mừng vì mình có thể trở thành chốn nương tựa cho ngươi. Cũng thật vui mừng khi được nhìn thấy dáng vẻ chân thành ở ngươi." Lời nói của Cố Hồng Vũ chân thành tha thiết.
Tô Tòng Nguyện nghe đến đó, sống mũi bỗng cay xè, suýt nữa lại rơi lệ, nhưng cố nén lại. Bản thân... thực sự có thể làm chính mình được sao?
Thấy y như muốn khóc, Cố Hồng Vũ liền dỗ dành: "Được rồi, đừng khóc nữa. Mắt đã sưng cả lên rồi, lát nữa ra ngoài lại bị người ta chê cười. Mau uống canh cho ấm bụng, lát nữa nhớ ăn thêm rau xanh, không được từ chối, biết chưa?"
Nghe đến hai chữ "rau xanh", sắc mặt Tô Tòng Nguyện liền đầy vẻ kháng cự. Cố Hồng Vũ thấy dáng vẻ ấy liền bật cười, cất tiếng hỏi:
"Chẳng hay rau xanh đắc tội gì với ngươi mà ngươi lại ghét đến vậy?"
"Ta cũng không rõ nữa, chỉ cảm thấy mùi vị của chúng thật kỳ quặc. Trước kia còn gắng ăn được chút ít, nhưng càng về sau lại càng khó chịu nổi."
Kỳ thực, Tô Tòng Nguyện cũng chẳng rõ vì sao mình lại chán rau xanh đến thế. Trước kia dẫu chẳng ưa, vẫn cố ăn qua quýt vì trong mỗi bữa đều có, không ăn thì đói. Thế nhưng, từ ngày vào phủ tướng quân, dường như càng lúc càng không muốn động tới, thậm chí chính mình khi nào trở nên kiểu cách đến vậy... Vừa nãy còn khóc lóc nữa, thật chẳng ra gì.
"Vậy là chỉ ghét một vài loại rau hay là không thích toàn bộ?" Cố Hồng Vũ hỏi tiếp. "Ta để ý, chỉ cần là món có màu xanh lục, ngươi đều không gắp."
Bạn thấy sao?