Chương 43: 43
"Lần này coi như cho ngươi một bài học nho nhỏ, nếu còn có lần sau, bản tướng quân sẽ trừ thẳng ba tháng bổng lộc, lại phạt ngươi quét chuồng ngựa suốt một tháng!" – Cố Hồng Vũ lạnh giọng nói, hừ nhẹ một tiếng – "Xem ngươi sau này còn dám cười nhạo bản tướng quân nữa hay không."
"Đừng mà, tướng quân! Thuộc hạ còn đang dành dụm sính lễ cưới vợ đây!" – Thạch Đầu nhăn nhó kêu lên – "Ngươi mà trừ tiền hoài, thuộc hạ biết đến bao giờ mới cưới được vợ chứ!"
Hắn nói xong lại quay sang Tô Tòng Nguyện, hớn hở nói tiếp:
"Tô công tử, ngài mau khuyên tướng quân giúp ta một câu đi. Tướng quân nhà ta thích ngài như thế, chắc chắn sẽ nghe lời ngài đấy!"
Một câu này khiến mặt Tô Tòng Nguyện đỏ bừng như ráng chiều, tai cũng nóng ran, cúi đầu không dám đối diện ai. Gì mà "nghe lời ta", ngượng muốn chết!
Cố Hồng Vũ nghe Thạch Đầu càng nói càng vô phép, sắc mặt càng lúc càng đen.
"Thạch Đầu! Tháng này tiền bổng lộc của ngươi coi như không còn. Còn không mau đi chuẩn bị ngựa! Lề mề nữa thì tháng sau cũng khỏi nhận bạc!"
Thạch Đầu nghe tới đó, biết là thật, vội vàng ngoan ngoãn lủi ra ngoài chuẩn bị xe ngựa.
Người vừa rời khỏi, trong phòng lập tức lắng xuống, không khí mang theo chút xấu hổ. Cố Hồng Vũ hắng giọng hai tiếng, muốn xua tan bầu không khí, bèn chuyển chủ đề:
"Ngươi đừng nghe hắn nói bừa. Hắn tích cóp gì mà sính lễ? Rõ ràng là tính cùng đám Cố Nhị lén ra ngoài uống rượu. Không đáng để tâm."
"Ừm..." – Tô Tòng Nguyện đáp nhẹ, mặt vẫn đỏ ửng, cũng chẳng biết nói gì hơn.
Tuy không rõ ràng nói ra, nhưng trong lòng Tô Tòng Nguyện cũng dần hiểu được, những lời Thạch Đầu vừa nói... cùng với nụ cười vừa nãy của Cố Hồng Vũ... thật ra đâu phải vì mất ngủ. Rõ ràng là... Hừ, đồ mặt dày!
May thay, hiệu suất làm việc của Thạch Đầu cũng không tệ, không khí ngượng ngùng giữa hai người còn chưa kéo dài được bao lâu thì xe ngựa đã được chuẩn bị xong xuôi.
Hai người sóng bước ra xe, gió lạnh đầu xuân thổi qua khiến tâm tình cũng dịu lại ít nhiều. Không còn gượng gạo như khi còn ở trong phòng nữa.
Vừa yên vị trong xe ngựa, Cố Hồng Vũ đã chủ động mở lời:
"Vừa rồi trong phòng là ta thất lễ, còn lấy cớ ngủ không ngon để lấp liếm. Là ta không đúng, ngươi đừng giận."
Tô Tòng Nguyện thấy hắn sắc mặt thành khẩn, lòng cũng dịu lại, vội vàng đáp:
"Ta nào có giận. Chỉ là... chỉ là lúc đó thấy hơi ngượng, không khí cũng có chút xấu hổ, nên chẳng biết phải nói gì."
Ngẫm lại, Cố tướng quân quả thật khác với những nam nhân khác. Bao kẻ coi thường thân phận tiểu ca nhi, đâu có ai chịu hạ mình xin lỗi một người như y. Thế mà Cố Hồng Vũ lại luôn kính trọng, luôn dịu dàng với y. Người như vậy... thực sự là đáng quý. Mà người như vậy, lại chính là vị hôn phu của y... Tô Tòng Nguyện khẽ cười thầm, có lẽ bản thân thật sự là may mắn.
Cố Hồng Vũ thấy Tô Tòng Nguyện e lệ cúi đầu, trong mắt chỉ thấy một chữ: Đáng yêu. Hắn bật cười, dịu dàng nói:
"Nhưng mà, Thạch Đầu cũng không nói sai hoàn toàn. Ta thực sự thích ngươi. Ngươi nói gì, ta đều sẽ nghe."
Bạn thấy sao?