Chương 41: Tô phu nhân hết hi vọng
Năm cũ sắp qua, Tô đại nhân cũng không tiện mãi ở ngoài, bèn quay về Tô phủ. Vừa về đến nhà, liền được báo tin: Tô Tòng Nguyện đã ở lại phủ Cố tướng quân một thời gian.
"Ngươi nói sao? Tòng Nguyện ở phủ Cố tướng quân? Thật không còn ra thể thống gì nữa! Hai người đó còn chưa thành thân, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người đời dị nghị rằng Tô phủ ta dạy con không nghiêm, khiến cả nhà mất mặt hay sao?"
Tô đại nhân vừa đặt chân vào phủ đã hỏi quản gia mọi việc gần đây, nghe nói Tô Tòng Nguyện hơn mười ngày không trở về, liền nổi trận lôi đình.
Tô phu nhân nghe nói phu quân hồi phủ, liền vội từ hậu viện ra tiền viện nghênh đón. Dẫu sao phu thê cũng có hai nhi tử, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Tô phu nhân vốn định đến trước sảnh cúi đầu nhận sai, xem như dọn đường cho đôi bên hạ bớt căng thẳng. Nào ngờ còn chưa vào đến cửa, đã nghe tiếng Tô đại nhân giận dữ, trong lòng liền hừ lạnh một tiếng.
Mặt mũi? Tô gia đã sớm mất sạch thể diện cũng bởi chính tay ông ta! Tô Tòng Nguyện ở phủ Cố tướng quân lâu như vậy, chẳng lẽ ông ta không biết? Chẳng qua trong kinh thành vẫn chưa có lời đàm tiếu lan truyền, bằng không e rằng Tô đại nhân đã chẳng chờ đến bây giờ mới hồi phủ.
"Thánh thượng đã ban hôn, hai người ở cùng nhau lâu ngày cũng chưa từng có dị nghị nào lan truyền. Lão gia, cần gì phải lo lắng quá mức?" – Tô phu nhân bước vào sảnh, thong thả đáp.
Tô đại nhân thoáng có chút lúng túng khi nhìn thấy phu nhân, nhưng nhanh chóng trấn định lại.
"Vậy cũng đã đủ lâu rồi, thương thế hắn dù nặng cũng nên đỡ phần nào. Năm hết tết đến, cũng nên đón hắn về. Ngươi làm chủ mẫu trong nhà, sao lại không biết lễ nghi thế này?"
Tô phu nhân khẽ cười, sau đợt bệnh nặng, nàng đã suy nghĩ thông suốt nhiều điều. Nay nghe Tô đại nhân nói vậy, trong lòng chẳng còn đau đớn hay tủi hờn như xưa, chỉ thấy nực cười.
"Thiếp thân thời gian trước bị bệnh, việc trong phủ có phần lơ là, là lỗi của thiếp. Nhưng Cố tướng quân đã sai người đến báo, rằng đợi Tòng Nguyện bình phục sẽ đưa hắn về. Nay hắn chưa trở lại, chẳng phải vì thiếp không muốn đi đón, mà là vì bên Cố phủ đã nói rõ, nên thiếp cũng không tiện phái người tới. Mong lão gia lần sau rõ ràng sự tình rồi hãy trách mắng thiếp thân."
Hôm sau ngày Tô Tòng Nguyện bị thương, Cố Hồng Vũ đã cho người đến Tô phủ báo tin, vì vết thương bên ngoài nặng, chưa thể di chuyển, đợi thương thế khá hơn sẽ đích thân đưa về. Như thế đã là chu toàn lễ nghĩa.
Tô phu nhân đáp xong, Tô đại nhân mặt mày xám xanh, lại bắt lỗi nàng ở cách xưng hô:
"Tòng Nguyện dù sao cũng là con của thiếp thất , sao ngươi có thể gọi thẳng tên họ như vậy? Nếu người ngoài nghe được, lại chẳng biết nghĩ sao!"
"Phủ này giờ chỉ còn ta và ngươi, kẻ hầu cũng là tâm phúc. Thiếp xưa nay vốn không ưa hắn, lão gia cũng biết rõ. Trước kia thiếp còn gọi khó nghe hơn nữa, có thấy lão gia dạy bảo gì đâu? Nay lại ra vẻ phụ thân nhân từ?"
Bạn thấy sao?