Chương 40: 40
"Xin hỏi, Hàn đại phu có ở nhà không? Hầu gia nhà ta hiện thời thân thể bất an, chẳng hay đại phu có thể tới phủ xem qua một phen?" – gã sai vặt được Tuệ di nương sai đi gõ cửa, cung kính thưa hỏi.
Dược đồng bên trong vừa ngáp vừa đáp lời, dáng vẻ lười nhác: "Y quán nhà ta giờ này đã đóng cửa nghỉ ngơi, trừ phi là bệnh nguy cấp, bằng không cũng phải đợi đến mai. Phủ các ngươi chẳng phải vẫn còn ngự y trong phủ đó sao?"
Gã sai vặt khom người, chắp tay lấy lòng nói: "Hầu gia nhà ta vừa dùng xong cơm chiều thì bỗng thấy buồn nôn, đầu óc choáng váng, hiện giờ người vô cùng khó chịu. Xin tiểu công tử mở lòng từ bi, giúp một phen, mời đại phu đến xem cho hầu gia một chút."
Dược đồng thấy dáng vẻ gấp gáp khổ sở của gã sai vặt, cũng đoán được nếu không mời được đại phu, hẳn là về phủ sẽ bị trách phạt. Nghĩ bụng: thôi thì khó xử một kẻ hạ nhân làm gì, bèn dịu giọng đáp:
"Ngươi vào nhà ngồi tạm, để ta vào thỉnh Hàn đại phu. Đã bảo các ngươi lưu người lại quan sát một đêm cho ổn thỏa, nay tiết trời lại lạnh lẽo như vậy, đại phu nhà ta phải vất vả khám bệnh tận phủ, chẳng phải chịu khổ lắm sao?"
Gã sai vặt nghe vậy, vội cúi đầu cảm tạ không ngớt: "Làm phiền tiểu công tử rồi, bằng không ta về phủ quả thực khó ăn nói."
Dược đồng vừa đi vừa lẩm bẩm: "Cứ đợi xem, Hàn đại phu tính khí vốn cổ quái, chưa chắc đã chịu đi khám tận nhà. Phủ các ngươi sao không tìm người khác, cứ nhất quyết thỉnh cho được vị khó mời nhất thiên hạ này."
Gã sai vặt nghe mà chỉ biết thở dài bất lực. Tuệ di nương đã dặn phải tìm bằng được vị đại phu giỏi nhất Tế Thế Đường – chẳng phải chính là Hàn đại phu đó sao? Trong thành ai mà chẳng biết Hàn đại phu là át chủ bài của Tế Thế Đường chứ?
Phanh! Phanh! Phanh!
"Hàn đại phu, người của Hầu phủ tới, nói muốn mời ngài đến chẩn bệnh." Dược đồng đứng ngoài cửa khẽ gõ, cất tiếng bẩm báo.
"Không đi." Hàn đại phu ở trong buồng đáp vọng ra, giọng mang chút bực bội, "Dũng An Hầu kia, mạch tượng ta cũng đã xem qua, chẳng thấy có gì nghiêm trọng. Ngươi tùy ý chọn một vị đại phu đi thay là được, việc gì cứ phải tìm đến ta? Quy củ của ta, ban đêm nếu không phải bệnh nguy cấp, thì quyết chẳng xuất môn."
"Trời đông giá rét, thân già ta không chịu nổi gió lạnh. Nếu bọn họ quả thực có lòng, vậy thì bảo ngày mai lại đến."
Dược đồng nghe vậy, thầm nhủ: Lão nhân gia? Ngài rõ ràng mới hơn ba mươi, chính khí sung mãn, thế mà cũng xưng mình là lão nhân, xem ra là cố ý tìm cớ thoái thác, chẳng màng đắc tội với Hầu phủ!
"Nhưng bên Hầu phủ chỉ đích danh ngài, dù nói thiệt tình ta cũng chẳng ưa gì dáng vẻ kiêu ngạo của họ, song cứ cự tuyệt như vậy, e là không hay cho lắm."
Hàn đại phu trong phòng bỗng lớn tiếng: "Không hay chỗ nào? Sao ngươi cứ chẳng biết ứng biến như thế! Cứ nói ta nhận lời đi khám một ca bệnh gấp ở vùng ngoại thành, nhất thời chưa thể trở về."
"Lo Hầu gia sốt ruột, nên đã cho một vị đại phu khác đến khám trước. Đợi đến ngày mai ta hồi phủ, sẽ thân chẩn lại một lần nữa. Thế chẳng phải là ổn thỏa cả sao? Thôi, cứ thế đi, ta muốn nghỉ ngơi rồi, ngươi mau đi báo lại."
Bạn thấy sao?