Chương 39: 39
Tuệ di nương cùng Cố Hồng Tiêu đến nơi thì Dũng An hầu vừa mới tỉnh lại. Tuệ di nương vội vã bước tới đỡ lấy ông, miệng vừa nức nở vừa cất lời bi ai:
"Hầu gia, người cảm thấy ra sao rồi? Có chỗ nào không được khoẻ chăng? Thân thể người nay đã chẳng còn như xưa, sau này đừng vì chút chuyện mà tức giận nữa. Nếu người xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thiếp biết phải làm sao đây? Ô ô ô..."
Dũng An hầu thấy nàng khóc như hoa lê đẫm mưa, vội nhẹ giọng trấn an:
"Không ngại, chỉ là bị đứa nghiệt chủng kia đánh hơi nặng tay mà thôi."
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi... Hầu gia, người thật khiến thiếp sợ đến hồn bay phách lạc. Nếu người có mệnh hệ gì, thiếp còn sống để làm chi nữa! Ô ô ô..."
Dũng An hầu nhìn Tuệ di nương rơi lệ thâm tình, lòng có chút xúc động. Trước nay ông chưa từng thật lòng thương nàng, vậy mà nàng lại một dạ vì ông, chẳng như hai đứa nghịch tử kia, nuôi lớn rồi cũng chỉ là bạch nhãn lang không biết ơn nghĩa.
"Được rồi, mẫu thân, chớ khóc nữa kẻo tổn hại thân thể. Phụ thân đã tỉnh, chi bằng mau trở về phủ nghỉ ngơi. Nơi này chỉ là y quán tạm bợ, e rằng không tiện cho phụ thân tĩnh dưỡng." — Cố Hồng Tiêu tiến lên, nhẹ vỗ lưng mẫu thân, dịu giọng khuyên nhủ.
Dũng An hầu thấy con trai nói năng lễ độ, lại quan tâm chu đáo thì trong lòng thầm hài lòng. Quả là Tiêu nhi mới chính là đứa con hiếu thuận. Còn hai đứa kia... đúng là nuôi ong tay áo, chỉ khiến người ta đau lòng.
Ông thở dài:
"Được rồi, đừng khóc nữa. Con cái đều đã lớn, đừng để chúng cười chê. Mau về phủ thôi, ở chốn này khiến ta thấy không khoẻ lắm."
Tuệ di nương lau nước mắt, ôn nhu đáp:
"Vâng, về phủ là tốt nhất. Chờ về rồi, thiếp thân sẽ nấu chút canh bổ cho người, bồi dưỡng lại khí huyết."
Bên cạnh, vị đại phu nghe nói họ định hồi phủ, liền khuyên can:
"Hầu gia mới vừa tỉnh, thân thể còn yếu, chi bằng ở lại y quán một đêm, để tiện theo dõi thêm. Dù sao vẫn cần xem có di chứng gì không."
Tuệ di nương nghe thế liền biến sắc, lạnh giọng:
"Còn muốn lưu lại? Y quán các người đơn sơ như thế, há có thể ở lại qua đêm? Hầu gia thân thể không có gì đáng ngại, ở đây chẳng những không thoải mái mà còn thêm phiền. Ban đầu chẳng phải nói chỉ cần tỉnh lại là có thể về phủ sao? Giờ lại muốn giữ lại, chẳng phải muốn moi thêm ít ngân lượng từ phủ ta ư? Dù chúng ta không thiếu tiền, cũng không thể để các người lừa gạt như vậy được."
Đại phu nghe thế chỉ đành thở dài:
"Nếu phu nhân đã nói vậy, vậy sau khi rời khỏi y quán, nếu hầu gia có mệnh hệ gì, xin chớ quy trách nhiệm về y quán chúng ta."
Tuệ di nương liền lớn tiếng:
"Ngươi nói vậy là có ý gì? Là đang nguyền rủa hầu gia nhà ta gặp chuyện chẳng lành sao?"
Đại phu vẫn giữ giọng điềm tĩnh:
"Phu nhân, đây là y quán, xin hạ giọng một chút. Tại hạ chỉ muốn làm rõ, nếu đã rời y quán thì chúng tôi không thể chịu trách nhiệm về sau nữa. Tuyệt không có ý gì khác."
Bạn thấy sao?