Chương 36: 36
Cố Hồng Vũ từ địa lao bước ra, căn dặn quản ngục:
"Trông kỹ nàng, đừng để nàng trốn thoát."
Quản ngục nghe bên trong địa lao truyền ra tiếng kêu thảm thiết, lập tức rùng mình, vội đáp:
"Xin tướng quân yên tâm, thuộc hạ tuyệt đối sẽ không để nàng trốn thoát."
"Ừm, vất vả cho các ngươi rồi." Cố Hồng Vũ khẽ gật đầu, cười lạnh nói tiếp, "Nếu có người khác tới thăm, cũng đừng ngăn cản, cứ để bọn họ xả giận."
Quản ngục nhìn thấy nụ cười của Cố tướng quân, toàn thân lạnh toát, rụt cổ nói:
"Tướng quân nói phải. Dù sao bọn họ cũng là các vị quan lớn, tiểu nhân sao dám ngăn cản."
"Vậy thì tốt." Dứt lời, Cố Hồng Vũ liền lên ngựa rời đi.
Thạch Đầu nhìn quản ngục run rẩy, thầm than: Tướng quân nhà ta để lại ấn tượng quá kinh người rồi...
Hắn vỗ vai quản ngục an ủi:
"Tướng quân thường ngày đâu có như vậy, lần này chỉ vì Tô công tử bị thương nên mới nhất thời tức giận, dọa ngươi rồi."
Nói xong, hắn cũng lên ngựa đuổi theo chủ nhân, để lại một mình quản ngục đứng nhìn bóng hai người khuất dần. Trong lòng âm thầm thề — Về sau ngàn vạn lần đừng chọc vị hôn phu của Cố tướng quân, dọa người thật! Ô ô...
Cố Hồng Vũ đến trước phủ tướng quân, vừa xuống ngựa, hạ nhân liền tiến đến dắt cương, đồng thời bẩm báo:
"Dũng An Hầu lại đến, hiện đang chờ ở chính đường."
Nghe vậy, Cố Hồng Vũ cười lạnh, đáp:
"Phải không? Vị 'phụ thân tốt' kia của ta lại đến nữa. Cứ để mặc hắn, không cần tiếp."
Hôm qua vốn dĩ hắn định ra ngoài tìm Tô Tòng Nguyện, còn chưa kịp lên ngựa thì Dũng An Hầu đã kéo đến. Cố Hồng Vũ vốn đã không ưa gì người này, định bụng bỏ đi, nhưng đối phương lại mượn cớ hiếu đạo để níu giữ, khiến hắn đành phải ở lại tiếp chuyện, chậm trễ việc tìm Tô Tòng Nguyện.
Không ngờ vì chậm một bước, khiến Tô Tòng Nguyện bị thương. Trong lòng Cố Hồng Vũ không khỏi tự trách, giận lây sang cả Dũng An Hầu.
Không đến sớm, không đến muộn, cứ phải chọn đúng lúc ấy mà xuất hiện, chẳng phải là cố tình sao? Nếu không có hắn cản trở, ta đâu đến nỗi đến chậm, để rồi Tòng Nguyện bị thương.
Vừa vào phủ, Cố Hồng Vũ liền thẳng đường đi tới viện của Tô Tòng Nguyện. Nơi ấy vốn là chỗ ở hắn đặc biệt an bài từ trước, định dành cho Tòng Nguyện sau khi thành thân. Đây là viện có vị trí sáng sủa và rộng rãi nhất trong toàn phủ tướng quân.
Bởi vì — Tô Tòng Nguyện xứng đáng ở nơi tốt nhất.
Ngay từ lúc quyết định chọn viện này, Cố Hồng Vũ đã cho người quét dọn hằng ngày, bài trí sẵn đầy đủ. Tối qua, sau khi Tô Tòng Nguyện bị thương, hắn lập tức bế người ấy về đây.
Cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra. Trong phòng, Tô Tòng Nguyện đang dựa vào giường, tay cầm một quyển sách, chăm chú đọc đến mức không nhận ra có người bước vào.
"Đang đọc gì đó?" – Cố Hồng Vũ mỉm cười hỏi.
Nếu nói nụ cười của Cố Hồng Vũ đối với người ngoài là rét buốt như gió đông, khiến ai nấy phải run sợ, thì khi đối diện với Tô Tòng Nguyện, lại ấm áp tựa gió xuân, ôn nhu dịu dàng đến tận tim gan.
Bạn thấy sao?