🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: Cô gia nhà ta

Cố Hồng Vũ vừa rời đi, Lật Tử liền quay sang nói với Tô Tòng Nguyện:

"Công tử, cô gia đối đãi ngài quả thực rất tốt. Đêm qua, người ấy đã tự tay chăm sóc ngài suốt cả một đêm đó."

Tô Tòng Nguyện ngạc nhiên nhìn Hạt Dẻ, như thể không dám tin vào tai mình:
"Hắn... hắn lại chăm sóc ta suốt đêm sao?"

"Đúng vậy! Công tử không biết đâu, đêm qua ngài sốt cao mãi không giảm, Lật Tử sợ đến mức hồn phi phách tán. Sau vẫn là cô gia mời Thái y đến, hạ kim châm trấn nhiệt, ngài mới dần ổn định lại một chút."

Lật Tử nhớ lại mà vẫn còn sợ hãi. Công tử thân thể vốn đã yếu nhược, dù có mặc y phục dày hơn người thường vào mùa đông, nhưng Hà Nguyệt Nhi lại hạ thủ không nhẹ, khiến vết thương sâu hoắm. Lúc ấy, công tử trên xe ngựa đã hôn mê bất tỉnh, gọi thế nào cũng không tỉnh lại, suýt nữa dọa Lật Tử chết khiếp.

Tô Tòng Nguyện chau mày:
"Hôm qua ta nhớ là định đi y quán, sao lại đến phủ tướng quân thế này?"

Lật Tử đáp lời:
"Vốn dĩ là muốn đến y quán thật, nhưng đi được nửa đường lại gặp cô gia. Tướng quân phủ gần hơn, trong phủ lại còn có đại phu túc trực, thế là người liền mang công tử vào phủ."

"Nào ngờ đến được nơi, công tử đã hôn mê hoàn toàn. Ngài không tận mắt thấy đâu, lúc ấy cô gia lo lắng đến nỗi chẳng nói chẳng rằng, lập tức ôm ngài vào sương phòng."

"Ôm... khụ... ôm ta?" Tô Tòng Nguyện đỏ bừng cả mặt, lắp bắp hỏi, "Chẳng phải như vậy là có rất nhiều người thấy rồi sao?"

"Quả thực là vậy," Lật Tử gật đầu, "khi ấy cũng có không ít gia nhân và thị vệ qua lại."

Tô Tòng Nguyện xấu hổ cúi mặt. Chưa thành hôn mà đã để người ta bế ngang trước mặt bao người, truyền ra ngoài chẳng hay chút nào.

"Thế còn ngươi, tối qua sao không chăm sóc ta? Cứ để cô gia vất vả cả đêm như vậy sao?"

"Ta vốn định ở lại hầu hạ, nhưng cô gia nói người không yên tâm, muốn tự tay chăm sóc công tử. Người bảo ta lui xuống."

Lật Tử khi ấy đã thầm nghĩ: cô gia thật lòng với công tử, đây chính là cơ hội để hai người đơn độc ở chung. Nó cũng muốn xem thử, cô gia rốt cuộc có thật lòng hay không.

"Hắn thật sự nói vậy sao?" Tô Tòng Nguyện hỏi, giọng như thì thầm.

"Thật mà! Lật Tử nào dám nói dối công tử? Ban đầu ta vẫn đứng một bên, sợ cô gia thô lỗ vụng về, chẳng khéo lại làm công tử càng thêm khó chịu."

"Nhưng rồi ta thấy cô gia động tác ôn nhu, từng chút một đều cẩn trọng, như thể sợ ngài tán biến trong tay. Khi ấy, ta mới yên tâm lui xuống."

Đêm qua, khi chứng kiến Cố Hồng Vũ cẩn thận chăm sóc Tô Tòng Nguyện, Lật Tử cũng thấy lòng mình lay động. Công tử nhà nó, khổ sở bao năm, cuối cùng cũng gặp được một người thật lòng yêu thương.

Trước kia, mỗi lần Cố Hồng Vũ mang đồ gì tới, Lật Tử chỉ nghĩ hắn là người có trách nhiệm, đối xử tử tế với công tử là chuyện nên làm. Nhưng hôm nay, chứng kiến tận mắt sự quan tâm ân cần ấy, nó tin chắc, cô gia thật sự đã đem công tử đặt nơi đáy lòng.

Tô Tòng Nguyện nghe hết lời, biết Lật Tử sẽ chẳng nói ngoa. Hôm nay Cố tướng quân lại nói "ngươi xứng đáng", xem ra người ấy thật sự thấy y đáng để đối xử tốt như vậy.

Bỗng nhiên, hắn cau mày hỏi:
"Chờ đã... nãy giờ ngươi vẫn luôn gọi hắn là gì?"

Lật Tử ngẩn ra, rồi thản nhiên đáp:
"Cô gia a, có gì không ổn ạ?"

"Chúng ta vẫn chưa thành hôn, gọi như thế... không thích hợp lắm đâu?"

Lật Tử cười cợt:
"Ai nha công tử, còn có một tháng nữa chẳng phải sẽ thành thân sao? Gọi sớm một chút hay muộn một chút cũng đâu có gì khác biệt. Dù sao, hắn cũng là cô gia nhà ta rồi."

Tô Tòng Nguyện nghe xong chỉ thở dài:
"Thôi, muốn gọi thế nào thì tuỳ ngươi."

"Kia, công tử, ta giúp ngài bôi thuốc nhé." Lật Tử lấy lọ thuốc ra, dịu dàng nói, "Ta sẽ nhẹ tay thôi, không để công tử đau đâu."

Tô Tòng Nguyện sợ đau, nhưng cũng hiểu vết thương không thể chậm trễ. Y liền cởi áo, để Lật Tử bôi thuốc.

Thấy miệng vết thương sâu nơi bờ vai trắng nõn, Lật Tử nghẹn ngào, khoé mắt đỏ hoe:
"Đều do ta không tốt... nếu ta không cố chấp đòi ra ngoài, công tử sao có thể gặp tai hoạ như thế này..."

Tô Tòng Nguyện nhíu mày:
"Thương thế là ở trên người ta, ta còn chưa khóc, ngươi lại định khóc trước rồi? Họa phúc tương sinh, nếu không có lần tai nạn này, chưa chắc ta và cố tướng quân đã có cơ hội gần gũi. Biết đâu, phải sau khi thành thân mới được thấy rõ tấm lòng người ấy."

Nghe đến đây, Lật Tử cảm thấy lời công tử tuy nửa có lý, nửa không, nhưng tình ý của cô gia với công tử là điều không thể nghi ngờ. Dù sớm hay muộn biết được, kết quả cũng chẳng đổi thay. Mà người đau lòng, vẫn là công tử nó...

Tô Tòng Nguyện nhìn vết thương nơi vai, cau mày hỏi:
"Vết này... có để lại sẹo không?"

"Thuốc là do Thái y trong cung kê, chỉ cần công tử bôi thuốc đúng cách, hẳn là sẽ không để lại sẹo." Lật Tử đáp.

"Vậy thì tốt." Tô Tòng Nguyện thở ra nhẹ nhõm. Nếu lưu sẹo, không biết Cố tướng quân có ghét bỏ hắn hay không.

........

Cố Hồng Vũ vừa bước ra khỏi cửa phòng, sắc mặt lập tức trầm xuống. Thạch Đầu nhìn thấy tướng quân nhà mình như vậy, nào dám tiến lên trêu chọc nửa câu. Hôm qua là lần đầu tiên hắn thấy tướng quân lộ ra vẻ khẩn trương vì một người đến thế.

Tuy xưa nay vẫn biết vị trí của Tô công tử trong lòng tướng quân vốn dĩ chẳng hề tầm thường, nhưng cũng không ngờ người kia lại có thể chiếm giữ vị trí trọng yếu trong lòng của chủ nhân.

Thạch Đầu vẫn còn nhớ rõ, lúc ấy vừa nhận được tin, khi Cố Tam nhất thời sơ suất, vô tình để Tô Tòng Nguyện bị Hà Nguyệt Nhi bắt, công tử nhà mình khi ấy hoảng hốt đến cực điểm, không nói một lời đã ném luôn Dũng An Hầu lại, lập tức phóng ngựa chạy đi tìm người.

Càng không thể quên được, trên đường đi, khi trông thấy xe ngựa chở Tô công tử đang tiến về y quán, nghe Cố Tam nói Tô công tử đã bị thương, đôi mắt công tử lập tức đỏ hoe như muốn rách ra vì đau đớn. Khi ấy, Thạch Đầu đã thầm nghĩ: nếu tối qua Tô công tử thật sự xảy ra chuyện bất trắc gì, chỉ e công tử nhà mình sẽ phát điên mất thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...