Chương 30: Ra ngoài đi dạo
"Công tử à, hôm nay thời tiết đẹp thế này, chi bằng chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng, hít thở khí trời cho khoan khoái. Giờ thân thể người cũng đã khá hơn nhiều, cả ngày ở mãi trong tiểu viện e rằng cũng mốc meo mất thôi," Lật Tử đề nghị.
Công tử nhà nó thể nhược, mùa đông năm nào cũng chỉ quẩn quanh trong tiểu viện, chẳng dám bước chân ra khỏi cửa.
Một phần là vì công tử thường hay ngã bệnh mỗi độ đông về, thân thể yếu ớt không chịu nổi gió lạnh. Phần khác lại vì e sợ lũ hạ nhân trong phủ sinh sự, nên chẳng muốn ra ngoài gặp người.
Nhưng nay thời thế đã khác. Nay đã có cô gia đứng sau làm chỗ dựa, nào ai còn dám khi dễ công tử nữa. Dạo gần đây mỗi lần ra nhà bếp lĩnh cơm, bọn quản sự vừa thấy nó đến là vui vẻ ra mặt, món ăn đem về cho tiểu viện cũng ngon hơn thấy rõ.
Nếu là trước kia, ắt hẳn đã bị mắng đôi ba câu cho bõ ghét, đừng nói đến sắc mặt tử tế. Trong phủ này, hạ nhân đúng là nhìn mặt mà sống.
"Ta thấy là ngươi mới là kẻ sắp mốc meo ấy," Tô Tòng Nguyện bật cười, khẽ điểm trán Lật Tử một cái.
"Vâng ạ, công tử. Mấy ngày nay đầu tiểu nhân còn tưởng mọc nấm đến nơi rồi! Ra ngoài hít thở không khí một chút thôi mà," Lật Tử nũng nịu kéo tay áo công tử.
"Công tử ra ngoài dạo một vòng cũng tốt. Cả ngày giam mình trong phòng, thật chẳng khác gì cái lồng. Ra ngoài thay đổi không khí một chút cũng nên," Bạch Chỉ mỉm cười nói, thấy Lật Tử làm nũng mà cũng vui lây.
"Nếu không cho ra ngoài, e rằng Lật Tử sẽ trở thành hạt dẻ mốc mất thôi!"
"Hạt dẻ mốc? Sao lại là Hạt dẻ mốc?" Lật Tử ngơ ngác.
"Thì còn gì nữa! Ngươi vừa than mốc meo, vừa than mọc nấm, vậy chẳng phải là... Hạt dẻ mốc hay sao?" Bạch Lan cười nghiêng ngả, Bạch Chỉ cũng cười trộm bên cạnh.
Lật Tử là người nhỏ tuổi nhất trong bọn, còn kém Tô Tòng Nguyện hai tuổi, mới vừa tròn mười lăm. Vì dáng vẻ đáng yêu, tính nết đơn thuần, nên Bạch Chỉ cùng các tỷ tỷ thường hay trêu đùa.
"Hừ, lại chọc ta nữa rồi!" Lật Tử xông tới định cào Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ né tránh, Lật Tử đuổi thế nào cũng không bắt được, tức đến đỏ mặt, khiến ai nấy đều bật cười. Tô Tòng Nguyện thấy thế mới thôi cười, dịu giọng nói:
"Được rồi, đừng đùa nó nữa. Cái túi khóc này mà khóc lên lại phiền các ngươi lại dỗ. Chiều nay ăn cơm xong, chúng ta cùng ra ngoài dạo một vòng, được chứ?"
Lật Tử lập tức ngưng bày trò, vui vẻ reo lên: "Thật ạ? Có thể ra ngoài thật rồi! Nghe người ta nói trên phố náo nhiệt lắm, chẳng biết có đúng không."
Hai ngày nay tiết trời dần ấm, người trên đường cũng đông đúc hẳn lên. Một vài hạ nhân trong phủ dạo gần đây còn cố tình bắt chuyện làm thân với Lật Tử.
Kẻ đi chợ kể rằng phố xá giờ đông vui nhộn nhịp lắm, lại còn kể bao chuyện thú vị, khiến Lật Tử trong lòng ngứa ngáy không yên, mới nảy sinh ý muốn ra ngoài hôm nay.
Bạn thấy sao?