🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: Tuyên chỉ

"Thánh chỉ này, ngươi định tuyên hôm nay luôn, hay chọn ngày khác lấy giờ lành?" Không bao lâu, Tuyên Hòa Đế đã viết xong thánh chỉ, đưa cho Cố Hồng Vũ xem.

Cố Hồng Vũ nhận lấy, cẩn thận đọc kỹ rồi cười nói:
"Cứ tuyên hôm nay luôn đi, thần muốn mau chóng rước phu lang về nhà. Bệ hạ, thánh chỉ này có thể thêm một câu: Giao trách nhiệm thành hôn vào ngày rằm tháng Giêng."

"Ngươi gấp đến vậy sao? Tính ra cũng chỉ còn hơn một tháng để chuẩn bị, có phần quá vội vàng đấy. Ăn nóng quá kẻo bỏng miệng!" Tuyên Hòa Đế vừa cười vừa trách.

"Dù là đậu hũ nóng hay nguội, ăn vào miệng chẳng phải đều là đậu hũ sao? Bệ hạ, xin người chuẩn tấu. Rằm tháng Giêng cũng là ngày lành đấy ạ." Cố Hồng Vũ hai tay dâng lại thánh chỉ, ánh mắt mong chờ nhìn Hoàng Thượng.

Tuyên Hòa Đế bị ánh mắt của hắn làm cho không chịu nổi - một đại nam nhân như vậy mà cứ làm ra vẻ đáng thương - còn ra thể thống gì nữa? Ngài đành phất tay:
"Dù sao cũng là việc hôn sự của ngươi, tùy ngươi quyết định."

Cố Hồng Vũ vội vàng quỳ tạ, dâng lại bản thánh chỉ. Tuyên Hòa Đế nhận lấy, viết thêm dòng cuối cùng:
"Giao trách nhiệm thành hôn vào rằm tháng Giêng, như vậy là được rồi. Lui ra đi." Tuyên Hòa Đế viết xong, tùy tay ném thánh chỉ cho Cố Hồng Vũ.

"Thần cáo lui, tạ ơn bệ hạ thành toàn." Nói xong, Cố Hồng Vũ hai tay nâng thánh chỉ, hành lễ lui ra.

Chờ hắn đi khỏi, Tuyên Hòa Đế thu lại vẻ tươi cười, nhìn về phía Đức An:

"Ngươi nói xem, Cố Hồng Vũ làm vậy là có ý gì?"

"Việc này... nô tài không dám đoán." Đức An cẩn trọng đáp.

"Trẫm còn không nhìn ra hắn ư? Thôi, nói thật đi."

Đức An suy nghĩ cẩn thận rồi mới dám lên tiếng:

"Nếu được phép cả gan, nô tài cho rằng Cố tướng quân vẫn là người đáng tin. Thiếu niên nghĩa khí, không có dã tâm lớn. Binh phù nằm trong tay hắn còn tốt hơn rơi vào tay kẻ khác. Hơn nữa..."

"Hơn nữa cái gì?" Tuyên Hòa Đế nhíu mày.

"Hơn nữa, hiện tại trong triều không có tướng tài dùng được. Quan văn thế lực đang lấn át, điều này không hẳn là tốt. Nếu có thể để hai bên kiềm chế lẫn nhau thì sẽ vững vàng hơn."

Tuyên Hòa Đế trầm ngâm không đáp. Nhưng Đức An theo hầu ngài bao năm, hiểu rõ: đây chính là lúc Hoàng Thượng đang suy tính sâu xa.

Triều đình muốn vững mạnh, phải giữ được thế cân bằng giữa văn và võ. Bao năm qua, Tuyên Hòa Đế trọng văn khinh võ, nếu giờ lại không có tướng giỏi giữ trật tự, triều cục ắt sẽ hỗn loạn.

Bên ngoài hoàng cung

"Công tử, thuộc hạ vẫn không hiểu nổi. Vì sao người cứ nhất định đòi cưới Tô gia công tử? Năm xưa lão Hầu gia chỉ vô tình hứa một câu, hơn nữa người đó lại là con vợ lẽ, địa vị chẳng cao gì..."

Năm đó, khi còn trẻ, lão Hầu gia từng gặp nạn bên ngoài và được Tô gia cứu giúp. Để báo ân, ông từng nói muốn kết thân với Tô gia. Nhưng khổ nỗi cả hai nhà đều chỉ sinh con trai, nên chuyện hôn sự cứ treo đó đến đời Cố Hồng Vũ.

Về sau, lão Hầu gia lập công lớn theo Tiên Đế, được phong Dũng An Hầu. Từ đó, địa vị hai nhà cách biệt hẳn. Tô gia chỉ có một người con ca nhi - lại là con vợ lẽ - vốn chẳng xứng bước vào Hầu phủ. Việc hôn nhân tưởng như đã rơi vào quên lãng.

Nào ngờ, công tử lại chủ động đề nghị cưới vị ca nhi ấy. Mà ca nhi thì khó mang thai, không biết đến khi nào mới có thể sinh tiểu công tử cho Hầu phủ...

"Không vì điều gì cả. Tổ phụ từng dạy ta phải giữ lời hứa. Nay Cố gia hưng thịnh, sao có thể vì thế mà thất tín với người khác? Huống chi..." - Cố Hồng Vũ hơi ngừng lại.

"Huống chi cái gì?" – Cục đá tò mò hỏi.

"Không có gì. Hỏi lắm làm chi! Mau chuẩn bị xe ngựa đến Tô phủ." - nói rồi đá Thach Đầu một cước.

Huống hồ... kiếp trước, hai người họ đã làm phu phu được năm năm. Giờ nếu để y gả cho người khác, nghĩ đến cũng thấy không cam lòng.

Thật ra đời trước, Cố gia vẫn luôn trọng tín. Lão Hầu gia trước lúc lâm chung đã nhắc đến mối hôn sự này – nhất định không thể thất hứa.

Khi ấy, đáng lẽ Tô Tòng Nguyện phải gả cho con trai của Huệ di nương - Cố Hồng Tiêu. Tuy hắn là con vợ lẽ, nhưng cũng là người có thân phận. Lão Hầu gia từ lâu đã nhìn ra lòng dạ hiểm độc của Hồng Tiêu, nên cố ý dùng cuộc hôn nhân này để dập tắt dã tâm hắn. Không có thông gia quyền thế hậu thuẫn, dẫu có dã tâm cũng chẳng thể làm nên chuyện lớn.

Chỉ tiếc, sau khi lão Hầu gia mất, Hầu gia đời nay lại là kẻ sủng thiếp diệt thê. Huệ di nương chỉ cần nói vài câu bên gối, là bà ta lập tức đẩy chuyện hôn sự này sang cho Cố Hồng Vũ.

Thế nên, ở kiếp trước, Cố Hồng Vũ từng rất bất mãn với cuộc hôn nhân này. Sau khi thành thân, thậm chí còn hay trút giận lên người Tô Tòng Nguyện.

Hắn vẫn luôn cảm thấy mình đối xử không tốt với Tô Tòng Nguyện. Nhưng thật ra, cũng không đến mức tệ bạc. Nếu không, Tô Tòng Nguyện đã chẳng nguyện cùng hắn chịu chết.

Nhưng thật ra, cũng không tệ đến thế - dù chưa từng cho phu lang sắc mặt tốt, nhưng mỗi lần hạ nhân chậm trễ với Tô Tòng Nguyện, hắn đều nghiêm trị không tha. Khi Tô Tòng Nguyện bệnh, hắn cũng đích thân chăm sóc, tuy rằng gương mặt vẫn lạnh lùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...