Chương 29: 29
Tô phụ chậm rãi nói:
"Gọi con đến đây, phụ thân vốn là muốn cùng con bàn chuyện. Nay con cũng đã lớn, cũng nên suy tính đến việc hôn nhân. Vi phụ có một môn sinh, phẩm hạnh đoan chính, học thức uyên thâm, là bậc tài tuấn hiếm có, tương lai ắt chẳng kém gì ta.
Quan trọng hơn, trong phủ người ấy không có thiếp thất hay thông phòng, nếu con gả đến đó, nội viện ắt dễ thu xếp. Con nghĩ sao?"
Tô Ngọc Nhi liền kéo tay áo phụ thân, nũng nịu nói:
"Phụ thân à, con còn nhỏ mà, vẫn muốn ở bên người và mẫu thân thêm vài năm nữa cơ."
Tô phụ bật cười:
"Vi phụ cũng muốn được ở cạnh con lâu thêm một chút. Nhưng con gái lớn rồi, cũng nên nghĩ đến việc xuất giá, chẳng thể ở mãi trong khuê phòng."
Tô Ngọc Nhi phụng phịu làm nũng:
"Xuất giá gì chứ, con chỉ muốn ở nhà thôi, không muốn sớm như vậy mà gả đi đâu."
Tô phụ lắc đầu cười:
"Chỉ là đi xem mắt mà thôi, chứ đã định hôn gì đâu. Trong kinh có không ít thiếu niên anh tài, nếu gặp được người vừa ý, từ lúc định thân đến ngày thành thân cũng phải một hai năm nữa. Hai hôm nữa con cứ đi gặp thử xem."
Tô Ngọc Nhi thấy phụ thân đã quyết ý, đành miễn cưỡng gật đầu:
"Dạ vâng, phụ thân, vậy để qua vài hôm nữa, nữ nhi sẽ đi."
Tô phụ vui vẻ vỗ nhẹ tay con gái, trêu ghẹo:
"Vậy mới phải chứ! Nữ nhi của ta xinh đẹp dịu hiền, hiểu lễ nghĩa, ắt sẽ gả được một tấm chồng như ý."
Tô Ngọc Nhi đỏ mặt làm ra vẻ xấu hổ:
"Ai ya, phụ thân!"
Nói rồi nàng vội vàng chạy ra khỏi thư phòng, vẻ e lệ vẫn còn trên khuôn mặt.
Nhưng vừa rời khỏi, thần sắc trên gương mặt nàng lập tức thay đổi.
"Tấm chồng tốt" gì chứ? Ở đâu ra mà tốt? Chẳng qua chỉ là một môn sinh của phụ thân, trên người đến chức quan còn chẳng có lấy một cái, lấy người như thế, thì có ngày lành gì để mà trông mong?
Phụ thân đúng là mắt nhìn quá hạn hẹp, cả đời cũng chỉ đến được chức Thị lang bộ Hộ. Còn nàng, nhất định phải tự mình mưu cầu tiền đồ. Ngay cả Tô Tòng Nguyện còn có thể gả vào Hầu phủ, bản thân nàng mọi mặt đều trội hơn hắn ta, chẳng lẽ lại không thể gả vào nhà quyền quý?
Mấy ngày sau, tuyết lớn trên kinh thành kéo dài nhiều ngày rốt cuộc đã ngừng. Trời dần ấm lại, trên phố bắt đầu đông đúc người qua lại – kẻ đi thưởng tuyết, người dạo chơi, cũng có không ít quan lại quý nhân xuống phố chọn mua người hầu.
"Cố tướng quân, giờ chúng ta định đi đâu vậy?" – Thạch Đầu hỏi.
"Đến Hiên Ngọc Phường, mua một khối thanh ngọc thượng hạng." – Cố Hồng Vũ đáp, tay vừa lật xem đồ trong quán nhỏ ven đường.
"Cái này ta lấy, làm phiền gói lại cho ta." – chàng nói với lão bản.
Thạch Đầu ngạc nhiên:
"Đi Hiên Ngọc Phường mua thanh ngọc? Nhà chúng ta chẳng phải có rất nhiều sao? Còn cần mua nữa à?"
Dù là ngọc do Thánh thượng ban thưởng, hay của hồi môn của phu nhân, đều có không ít thanh ngọc thượng phẩm. Huống chi, tướng quân từng có một thời mê đổ thạch, trong phủ hiện có quá dư ngọc thạch.
Bạn thấy sao?