Chương 24: 24
"Tô công tử, đây là thư nhà ta tướng quân nhờ ta chuyển đến cho ngài. Chuyện xảy ra hôm qua, công tử nhà ta đã biết, lo sợ ngài hiểu lầm, nên đặc biệt viết thư giải thích. Y nói chỉ cần công tử xem qua, tất sẽ hiểu rõ." — Thạch Đầu kính cẩn dâng thư tay cho Tô Tòng Nguyện.
"Hơn nữa, việc phái Bạch Chỉ và những người khác theo sát công tử, tướng quân cũng không phải cố tình làm vậy. Chỉ là lo ngài chịu ấm ức mà không chịu nói ra, nên mới an bài như thế. Mong công tử thứ lỗi."
Tô Tòng Nguyện nghe xong, trong lòng như có một dòng suối ấm chảy qua, ánh mắt hơi dịu lại:
"Ta hiểu rồi. Cố tướng quân là vì nghĩ cho ta, sợ ta bị ủy khuất."
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai thật lòng nghĩ cho mình như thế, khiến lòng y khẽ run.
"Không phải ta nói quá đâu," - Thạch Đầu ở bên cạnh chen vào, giọng mang theo chút cảm thán - "Ta cùng nhà ta tướng quân lớn lên từ nhỏ, trước giờ chưa từng thấy hắn để tâm đến ai như thế. Với công tử ngài, thật sự là duy nhất đấy."
Tô Tòng Nguyện nghe vậy, trên mặt thoáng ửng hồng, hỏi nhỏ:
"Thật sao?"
Giờ phút này, khí chất lạnh lùng thường ngày của Tô Tòng Nguyện dường như tan đi đôi chút, hiện ra dáng vẻ thiếu niên mười tám mười chín tuổi sắp thành thân, phảng phất như một làn gió xuân nhu hòa, làm người nhìn thấy không khỏi cảm thấy gần gũi. Khác hẳn vẻ thanh lãnh xa cách vốn có - một cảm giác chân thật và dịu dàng hơn.
"Đương nhiên là thật rồi! Ngài không thấy biểu cảm của tướng quân lúc đó đâu, cảm động thấu tim ấy, nhìn mà nổi hết cả da gà lên." Thạch Đầu khoanh tay, lắc đầu: "Không biết có phải người sắp thành thân đều như vậy không nữa?"
Tô Tòng Nguyện nghiêng đầu: "Là thế nào? Gọi là 'cảm động thấu tim' là sao?"
Thạch Đầu thấy Tô Tòng Nguyện ngơ ngác như vậy, liền làm mặt quỷ trêu chọc:
"Chính là như vậy nè, như vậy đó~"
Tô Tòng Nguyện nhíu mày: "Như vậy là như thế nào cơ chứ?"
Thạch Đầu thở dài một hơi, vẻ mặt bất lực:
"Thôi, chờ công tử thành thân rồi sẽ hiểu. Dù sao cũng không tiện nói rõ... Tô công tử đơn thuần quá mà." Trong lòng nghĩ, bộ dạng kia chẳng phải là người đang mộng xuân (mộng mơ chuyện tình) đó sao? Nhưng bản thân là hạ nhân, lại là nam nhân, sao tiện mở miệng nói mấy chuyện ấy với một vị tiểu ca nhi cơ chứ.
"À phải, Tô công tử mau mở thư ra xem đi. Ta còn phải quay về bẩm báo với tướng quân nữa."
"Vậy ta xem ngay." - Nói rồi Tô Tòng Nguyện liền mở phong thư, rút ra đến năm tờ giấy dày đặc chữ, nhất thời không khỏi kinh ngạc:
"Cố tướng quân lại có nhiều lời muốn nói như vậy sao?"
Thạch Đầu nhìn mà cạn lời: Nhà mình công tử từ bao giờ lại trở nên lắm lời thế này? Đúng là chỉ có người đang yêu mới như vậy thôi. Độc thân như mình đúng là không có nhân quyền mà...
Tô Tòng Nguyện chăm chú đọc từng hàng chữ. Trong thư, Cố Hồng Vũ tỉ mỉ kể lại chuyện năm xưa.
Thì ra lời đồn năm đó giữa Cố Hồng Vũ và Tống Thanh Uyển, hoàn toàn là do người ngoài thêu dệt.
Bạn thấy sao?