Chương 22: Gió đổi chiều
Bên kia, Thạch Đầu đã trở về phủ tướng quân, đem toàn bộ sự tình nghe được từ Bạch Chỉ kể lại cho Cố Hồng Vũ.
"Hay lắm, rất tốt. Con gái Lại Bộ Thượng Thư ghê gớm thật? Xem ra gần đây phải tìm cho Lại Bộ Thượng Thư chút chuyện để làm rồi. Người như Hà Nguyệt Nhi, kiêu căng ương ngạnh như vậy, sao có thể xứng với Trọng Hoài chứ, ngươi nói xem?" Cố Hồng Vũ nhìn Thạch Đầu nói.
Hà Nguyệt Nhi sắp gả cho Tiết Trọng Hoài – Đại Lý Tự khanh, cũng là bạn tốt cùng trường của Cố Hồng Vũ, là người chính trực ngay thẳng. Đời trước Hà Nguyệt Nhi gả cho hắn, khắp nơi gây chuyện thị phi, khiến Tiết Trọng Hoài bị liên lụy không ít.
Tiết Trọng Hoài vốn ghét nhất những kẻ ỷ thế hiếp người. Thành thân chưa đến ba năm đã cùng Hà Nguyệt Nhi hòa ly. Nhưng sau khi hòa ly, nàng trong lòng không cam tâm, cả ngày đến phủ Tiết cùng trước cửa Đại Lý Tự khóc lóc làm loạn, khiến Trọng Hoài phiền muộn không chịu nổi, cuối cùng phải rời kinh nhậm chức nơi khác. Trọng Hoài không chỉ một lần từng nói với ta rằng hắn vô cùng bất mãn với Hà Nguyệt Nhi.
Vậy lần này chi bằng giúp hắn một phen, để tránh thêm khổ sở về sau.
"Tiết công tử văn tài xuất chúng, lại là chính nhân quân tử, người như Hà Nguyệt Nhi thật không xứng với hắn. Công tử định làm thế nào?" Thạch Đầu trong lòng đã hiểu rõ, nhưng vẫn hỏi lại ý của Cố Hồng Vũ.
"Tất nhiên là để Trọng Hoài tự từ hôn. Ngươi đi nói rõ với hắn bộ mặt thật của Hà Nguyệt Nhi, hắn tất sẽ chủ động đề xuất từ hôn. Còn nữa, gần đây trong kinh thành không phải có nhiều lời đồn nhảm về ta với Tô Tòng Nguyện sao? Ngươi nghĩ biện pháp tốt nhất để dập tắt những lời đồn đó là gì?" Cố Hồng Vũ hỏi.
"Tất nhiên là phải để xuất hiện tin đồn khác nổi bật hơn, mới có thể chuyển hướng sự chú ý của thiên hạ." Thạch Đầu suy nghĩ rồi chợt hiểu ra. "Công tử muốn nói là..."
"Đúng, chính là như ngươi nghĩ. Tô Ngọc Nhi này cũng không thể bỏ qua. Hà Nguyệt Nhi xưa nay ỷ mạnh hiếp yếu, nếu không phải có người xúi giục, sao dám cả gan chọc đến ta? Tất nhiên là do Tô Ngọc Nhi giở trò. Ngày mai, ta muốn cả kinh thành đều biết hai người các nàng thân bại danh liệt, hiểu chưa?"
Ta cũng muốn xem Tô Ngọc Nhi một khi danh tiếng hủy hoại, đại hoàng tử còn muốn cưới nàng làm trắc phi hay không? Đời trước nàng dựa vào thân phận trắc phi mà hết lần này đến lần khác sỉ nhục Tô Tòng Nguyện. Lần này không còn thân phận ấy, nàng còn có thể lên mặt sao?
"Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng còn việc công tử và Tống tiểu thư, nên giải thích rõ ràng với Tô công tử. Bằng không trong lòng ngài ấy e là sẽ khó mà nguôi giận."
"Tất nhiên phải giải thích rõ. Ta sẽ viết một phong thư, ngày mai ngươi đưa đến cho Tô Tòng Nguyện. Chỉ cần đọc xong, y tất sẽ hiểu rõ."
Hà Nguyệt Nhi đúng là biết ăn nói, chẳng lẽ không hiểu lời đồn đại có thể hủy danh tiết một người sao? Còn Tống Thanh Uyển nữa, trong kinh có bao nhiêu lời đồn, vậy mà không chịu làm rõ, chẳng khác gì năm đó khiến ta chán ghét.
"Ngày mai tiện thể giúp ta làm sáng tỏ những lời đồn về ta với Tống Thanh Uyển. Ba năm ta không ở trong kinh, mà tin đồn lại thành ra như vậy. Không thể để Tô Tòng Nguyện hiểu lầm thêm nữa." Cố Hồng Vũ dặn dò.
Bạn thấy sao?