Chương 20: 20
"Hà tiểu thư đến tìm ta có chuyện gì sao?" Nghe vậy, Tô Tòng Nguyện quay sang hỏi
Nghe nhắc vậy, Hà Nguyệt Nhi mới sực nhớ ra mục đích chính của mình khi đến đây hôm nay.
"Chuyện là thế này," cô ta nói, "bổn tiểu thư đã đính hôn từ một năm trước, nhưng tới giờ vẫn chưa chuẩn bị được hôn phục. Ba tháng trước, ta để ý một bộ hôn phục, trùng hợp là hôm ấy Cố tướng quân lại mua đúng bộ đó."
Tô Tòng Nguyện vốn thông minh, tất nhiên hiểu được ẩn ý trong lời Nguyệt Nhi. Thì ra mục đích họ đến hôm nay chính là vì bộ hôn phục ấy. Xem ra việc này không dễ giải quyết rồi.
"Không biết Hà tiểu thư nói vậy là có ý gì?" Tô Tòng Nguyện giả vờ không hiểu, hỏi lại.
"Tô Tòng Nguyện, ngươi thật sự không hiểu ta đang nói gì, hay là giả vờ không biết?"
Những lời này, đến cả người vụng về cũng nghe ra được. Huống hồ gì, trước nay Tô Tòng Nguyện luôn tỏ ra là người cực kỳ thông minh.
"Hà tiểu thư nói gì ta thật sự không hiểu. Nếu được, mong cô nói rõ hơn." Tô Tòng Nguyện nhìn Hà Nguyệt Nhi với vẻ chân thành, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc như thể thực sự không biết chuyện gì.
"Ngươi cũng giỏi giả ngây giả ngô lắm! Được, nếu ngươi đã giả vờ không hiểu, vậy bổn tiểu thư sẽ nói trắng ra: bộ hôn phục đó là ta chọn trước. Nếu ngươi biết điều thì mau giao ra. Ta không muốn làm lớn chuyện."
Hà Nguyệt Nhi đã kìm nén bao nhiêu tức giận từ lúc bước vào viện của Tô Tòng Nguyện, nên giờ không còn ý định giữ thể diện hay nhẹ lời nữa.
Ban đầu cô ta còn định thương lượng tử tế, nhưng bị ép đến nước này, lại còn bị Tô Tòng Nguyện giả vờ không biết, thì sao có thể nhẫn nhịn thêm.
"Nguyệt Nhi, sao ngươi lại nói vậy? Giờ chúng ta đến là để nhờ vả Tô công tử, ngươi ăn nói như vậy thì làm sao người ta đồng ý?"
"Huống chi xung quanh Tô công tử đều là người của Cố tướng quân. Hai nhà chúng ta làm sao so được với nhà họ Cố? Nếu chuyện ngươi nói lọt đến tai Cố tướng quân, chỉ e hai nhà ta đều gặp rắc rối."
"Chúng ta nên thương lượng cho khéo, Tô công tử trông là người dễ nói chuyện, ta tin y rộng lượng, nhất định sẽ sẵn lòng nhường bộ hôn phục cho ngươi."
Tô Ngọc Nhi thấy Hà Nguyệt Nhi hành xử ngạo mạn, trong lòng vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ khuyên nhủ, nói năng như người hiểu chuyện.
Tô Tòng Nguyện cười nhạt, nói: "E là Tô tiểu thư đã nói sai rồi. Ta –-Tô Tòng Nguyện - vốn chẳng phải người rộng lượng gì. Từ nhỏ ta chẳng có được mấy thứ tốt, nên hễ có được gì thì nhất định phải nắm chặt trong tay. Bộ hôn phục này, ta không có ý định nhường."
Tô Ngọc Nhi và Hà Nguyệt Nhi nghe vậy thì sắc mặt lập tức sa sầm.
"Tô Tòng Nguyện, ngươi lại dám nói không chịu nhường? Bộ hôn phục đó vốn là của ta! Là Cố Hồng Vũ không biết lý lẽ, ỷ quyền ép người mới đoạt nó đi. Giờ đương nhiên phải trả lại cho ta!"
Bạn thấy sao?