Chương 2: Tứ Hôn
Hoàng cung
Tuyên Hòa Đế lúc này đang ngồi tại Thính đường nghị chính, tay phê duyệt tấu chương, mày chau lại, thần sắc ngập vẻ bất an.
"Lò than kia, cho bớt lửa đi một chút. Hỏa khí quá vượng, khiến lòng người bực bội."
Mùa đông đang vào độ giá rét, tuyết lớn đã rơi suốt mấy ngày liền, cả thượng kinh phủ trắng một màu. Thời tiết mỗi ngày một lạnh hơn.
Vì tiết kiệm chi tiêu, địa long năm nay vẫn chưa khai hỏa. Thính đường tuy không lớn, song trống trải, lại thêm gió lùa, khiến người khó tránh khỏi cảm thấy hàn ý. Nhưng cớ sao lại nói là bực bội?
Đức An công công liếc mắt ra hiệu cho tiểu thái giám bên cạnh, ra ý bảo điều chỉnh lại lửa trong lò cho dịu bớt.
"Hoàng Thượng rõ ràng lo lắng Cố tướng quân, vậy cớ sao lại không cho người hồi kinh sớm báo công, còn bắt hắn chỉnh trang xong xuôi mới được yết kiến?"
Đức An công công là người hầu cận lâu năm bên Tuyên Hòa Đế, theo hầu từ khi người còn là Hoàng tử, hiểu rõ tính tình bệ hạ: lòng nghi ngờ quá nặng, ngoài mặt quan tâm triều thần, kỳ thực trong lòng lại đầy toan tính. Thế nên mới có vẻ phiền muộn, thấp thỏm chẳng yên.
Nói gì mà "hỏa quá vượng", chẳng qua là thế của Cố tướng quân quá vượng, khiến Hoàng Thượng ngấm ngầm kiêng kỵ mà thôi.
"Giờ này tuyết rơi dày đặc, hắn chẳng ngại gió tuyết đường xa trở về, lại là công thần đánh thắng trận. Nếu trẫm cho hắn vào cung ngay, chẳng phải khiến người khác cho là trẫm thiên vị? Quan lại trong triều rồi sẽ nghĩ gì về trẫm?"
Tuyên Hòa Đế vốn giỏi đóng vai minh quân, nhưng lòng dạ lại chẳng hề có một phần khoan hậu như minh quân nên có.
"Báo công là bổn phận của thần tử. Dù có để hắn vào cung ngay cũng là theo tổ chế mà làm, các quan khác cũng không có gì để dị nghị." Đức An công công nhẹ giọng khuyên nhủ.
"Nay bệ hạ bắt hắn đợi bên ngoài chỉnh trang rồi mới vào cung, hắn ắt sẽ cảm kích mà tận tâm tận lực vì bệ hạ."
"Đã là bổn phận, nếu hắn thật lòng trung thành, nghỉ ngơi đôi chút xong cũng nên tự giác vào cung." Dù miệng nói vậy, trong lòng Tuyên Hòa Đế vẫn thấy khó chịu không yên.
Nghe thế, Đức An công công chỉ âm thầm thở dài: Rõ là không muốn hắn vào ngay, còn giả bộ lấy cớ quan tâm. Giờ lại như vậy, àm tổng quản nội đình, thật chẳng dễ dàng gì.
Đúng lúc ấy, một tiểu thái giám bước vào, cúi đầu bẩm báo:
"Khởi bẩm Hoàng Thượng, Cố tướng quân cầu kiến."
"Thấy chưa? Người ta đã đến rồi, đủ thấy Cố tướng quân chẳng hề có lòng oán trách." Đức An công công vội nói đỡ.
Tuyên Hòa Đế hừ lạnh một tiếng: "Trẫm khi nào từng nói hắn có tâm làm phản? Tuyên hắn vào."
Lời này chẳng phải đang ám chỉ hắn có tâm làm phản sao...
"Là lão nô lỡ lời." Dứt lời, ông lập tức ra hiệu cho thái giám. "Còn không mau tuyên Cố tướng quân vào, chậm chạp làm gì!"
Chẳng bao lâu, Cố Hồng Vũ đã bước vào thính Đường.
"Thần Cố Hồng Vũ, hồi kinh bẩm báo công vụ."
"Bình thân. Trẫm đã nói, bảo người tối rồi hãy vào, cần gì vội thế." Tuyên Hòa Đế mỉm cười nhìn y, "Ái khanh lần này đại thắng quân địch, là công thần lập đại công, có điều chi mong muốn ban thưởng chăng?"
"Bẩm Hoàng Thượng, thần ngoài việc báo công, thần quả thật có chuyện muốn cầu." Cố Hồng Vũ làm ra vẻ thoải mái cợt nhả.
Thông thường, nếu Hoàng Thượng hỏi muốn ban thưởng gì, thần tử đa phần đều từ chối ngoài mặt, rồi lại thao thao bất tuyệt nào là trung quân ái quốc, ban thưởng chẳng dám nhận. Dù miệng nói không cần, Hoàng Thượng cũng sẽ ban cho chút gì đó, vừa là khen thưởng, vừa để răn dạy người khác.
Nào ngờ hôm nay Cố Hồng Vũ lại nói thẳng thừng, khiến Hoàng Đế thoáng sững người.
"Ô? Vậy ái khanh muốn cầu thưởng gì?" Tuyên Hòa Đế chăm chăm nhìn hắn, trong mắt mang ý cảnh cáo – chớ có dở trò.
Cố Hồng Vũ làm như không thấy, ra vẻ ngượng ngùng, nói năng lắp bắp, khiến Hoàng Đế thoáng cau mày. Một võ tướng thô kệch như hắn lại làm ra điệu bộ nữ nhi thẹn thùng, nếu không phải diện mạo khá khôi ngô, có lẽ đã bị đuổi thẳng ra ngoài rồi.
"Ái khanh cứ úp mở, trẫm nghe chẳng rõ. Có chuyện gì, cứ nói thẳng."
Tuyên Hòa Đế chẳng ngu ngốc, đã đoán được phần nào ý đồ – có lẽ là chuyện hôn sự.
Nếu là kết thân với dòng dõi cao quý, chỉ e trong lòng hắn có tính toán.
Nghe được lời khuyến khích, Cố Hồng Vũ làm bộ bất chấp, khom người tâu:
"Thần tuổi cũng không còn nhỏ, bằng hữu đồng lứa phần nhiều đã có vợ con. Năm trước, tổ phụ thần từng định cho thần một mối nhân duyên, là ca nhi của Tô gia-vốn làm nghề nấu rượu."
"Tô gia? Môn đăng hộ đối thấp, lại là ca nhi. Ngươi muốn cưới làm chính thê sao?"
"Đúng vậy. Mối nhân duyên ấy do tổ phụ định ra, thần từ nhỏ chịu người dạy dỗ, nhất định không thể phụ lời dặn." Cố Hồng Vũ nghiêm nghị đáp, "Còn thỉnh Hoàng Thượng tác thành."
"Ngươi nếu thật lòng muốn cưới, thì trực tiếp đến cửa cầu hôn là được, cần gì phải xin trẫm? Dùng công lao lớn như thế để đổi lấy hôn sự, chẳng phải quá lãng phí?" Tuyên Hòa Đế thật không hiểu dụng ý của y.
Một ca nhi xuất thân bình dân, tính ra thì chẳng xứng với công thần, mà y lại còn đòi tứ hôn? Khiến Tuyên Hòa Đế không khỏi cảm thấy bản thân có phần hẹp hòi.
"Tứ hôn là vinh dự lớn lao. Thần cưới là một ca nhi, đến khi truyền ra ngoài thế nào cũng có kẻ đàm tiếu. Thần không sao, nhưng ca nhi tính tình nhạy cảm, không khỏi buồn lòng. Nếu được Hoàng Thượng ban hôn, ắt không ai dám lời ra tiếng vào."
"Nếu Hoàng Thượng thấy dùng công lao như vậy là phí phạm, chi bằng ban cho thần một tòa phủ đệ. Thành thân mà không có chốn dung thân, chẳng phải để phu lang xem thường thần?"
"Ngươi đúng là vô lại, còn chưa cưới đã gọi người ta là phu lang!" Tuyên Hòa Đế bật cười mắng, "Thôi được, trẫm chuẩn lời cầu hôn. Lại ban thêm hoàng kim trăm lượng, coi như lễ mừng tân hôn của trẫm."
"Đức An, ghi chỉ."
"Tạ ơn Thánh Thượng thành toàn!" Cố Hồng Vũ mừng rỡ, khom người tạ ân.
Bạn thấy sao?