Chương 194: Kết cục
Tiệc đầy tháng của Tống Tư Xa và Tống Tư Hàm vừa qua không bao lâu, Tết cũng sắp đến nơi.
Thượng Kinh vào dịp cuối năm luôn náo nhiệt, khắp ngõ lớn hẻm nhỏ đều giăng đèn kết hoa, rực rỡ đỏ thắm một dải. Cả thành như được khoác lên sắc áo hồng điều, nhìn qua chẳng khác gì bức tranh chốn thần tiên.
Tiếng rao bán vang khắp đầu đường cuối chợ, nào là xiếc ảo thuật, nào là múa lân múa rồng... từng đoàn lần lượt biểu diễn trên các tuyến phố khác nhau. Bởi Tết đến nơi rồi, người qua kẻ lại thấy trò vui đều không tiếc chút tiền thưởng, xem như mong cầu chút cát lành đầu năm có tiền, có phúc.
Tô Tòng Nguyện mười tám năm qua chưa từng thấy cảnh tượng náo nhiệt đến vậy, nắm tay Cố Hồng Vũ, hân hoan không thôi.
"Hay quá, hay quá trời ơi!" Tô Tòng Nguyện vừa trầm trồ khen ngợi vừa kéo tay Cố Hồng Vũ, gọi lớn: "Phu quân, trên người có bạc lẻ không? Chúng ta cũng thưởng cho người ta chút đi!"
Y cảm thấy đoàn múa lân kia múa thực sự xuất sắc, không thể xem không mà chẳng để lại gì, thưởng một ít cũng là chuyện nên làm.
"Được, cho A Nguyện." Cố Hồng Vũ thấy Tô Tòng Nguyện khó có dịp vui vẻ đến thế, liền lấy từ túi ra vài đồng bạc vụn, đưa cho y tự tay đem đến bỏ vào khay nhận thưởng.
Tô Tòng Nguyện nhận bạc rồi bỏ vào chiếc khay nhỏ của một tiểu đồng đang múa, tiểu hài tử kia thấy vậy vội vàng cúi người tạ ơn, miệng không ngừng nói lời chúc: nào là "tâm tưởng sự thành", "thân thể khỏe mạnh", "vạn sự như ý"... toàn là những câu cát tường nghe thật êm tai.
Tuy biết những câu ấy đều do người lớn dạy trẻ con để lấy lòng khách qua đường, nhưng nhìn hài tử kia giơ cao chiếc khay, khuôn mặt ngây thơ, nụ cười chân thành, khiến Tô Tòng Nguyện không nhịn được lại thưởng thêm một ít nữa.
Mùa đông Thượng Kinh vốn rét mướt, chỉ mong tiểu hài tử ấy cũng có thể qua được một cái Tết no đủ, ấm áp.
Ra khỏi đám đông, Cố Hồng Vũ quay sang trêu:
"A Nguyện nhà ta quả thực là một vị đại thiện nhân."
"Đâu dám nhận ba chữ 'đại thiện nhân'." Tô Tòng Nguyện bật cười, nói đùa lại: "Chân chính đại thiện nhân người ta bây giờ còn đang đứng ở đầu phố phát cháo kia kìa, ta nhiều lắm cũng chỉ gọi là một ngày hành một thiện."
"Nếu A Nguyện muốn làm đại thiện nhân thật, muốn thi cháo phát quà, thì ta đây theo ngay." Cố Hồng Vũ hỏi.
Ở Thượng Kinh, mỗi độ đông sang đều có không ít nhà giàu ra phát cháo cứu tế. Dù là nơi phồn hoa như kinh thành nhưng năm nào cũng có người đói mà chết. Phát cháo không chỉ có thể cứu người, còn có thể tích lũy danh vọng và công đức.
Nếu Tô Tòng Nguyện thật lòng muốn làm, Cố Hồng Vũ tự nhiên không tiếc mấy nồi cháo, chỉ mong người kia có thêm chút phúc phần, sống yên vui lâu dài bên nhau.
"Thật có thể sao?" Tô Tòng Nguyện ngẩng đầu nhìn hắn, dường như muốn xác định y không nghe nhầm.
"A Nguyện muốn, tất nhiên là có thể." Cố Hồng Vũ mỉm cười nắm lấy tay y, "Cũng xem như tích phúc cho chúng ta."
Bạn thấy sao?