🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 193: Bảo bảo

Tô Tòng Nguyện cùng Cố Hồng Vũ ra thôn trang suối nước nóng chơi mấy ngày, đến khi trở về liền được Trung thúc báo tin: Tống Lễ Khanh đã hạ sinh một đôi long phượng thai.

"Cái gì?! A Khanh sinh rồi?!"  Tô Tòng Nguyện kinh hô thành tiếng, sắc mặt hoảng hốt. "Hiện tại còn chưa đến tháng mười một, có phải... hơi sớm quá rồi chăng?"

"Hôm qua mới sinh, đến tháng mười một cũng chỉ còn vài ngày. Hơn nữa ca phu lại hoài song thai, sinh hơi sớm một chút cũng là chuyện thường." Cố Hồng Vũ ở bên cạnh an ủi.

"Cũng chẳng tính là sớm lắm, nhưng mà... ta vừa nhìn hai đứa nhỏ, vẫn thấy gầy yếu lắm." Trung thúc chau mày, giọng mang theo buồn lo.

"Vậy thì mau đến thăm A Khanh đi thôi!"  Tô Tòng Nguyện nghe vậy liền sốt ruột, không chờ được nữa.

Trung thúc nói là nhỏ, kỳ thực cũng chỉ là nhỏ hơn trẻ thường đôi chút. Sau này dưỡng kỹ lại lành, dù sao Cố Hồng Nghĩa cũng không đến mức để A Khanh ăn uống thiếu thốn. Chỉ là tâm tư người già, vẫn mong trẻ con béo tốt mũm mĩm một chút mới yên tâm.

Tô Tòng Nguyện đi không đúng lúc, chỉ vừa vặn thấy được hai đứa bé, còn Tống Lễ Khanh đã ngủ, đang trong thời kỳ tĩnh dưỡng, không tiện quấy rầy.

Dù sao cũng là ca nhi sinh mang song thai, một trận sinh nở kéo dài suốt cả đêm, Tống Lễ Khanh còn ngất đi hai lần, suýt hù Cố Hồng Nghĩa đến đứt hơi.

"Hai đứa nhỏ này lớn lên khéo thật đấy." Tô Tòng Nguyện đứng bên nôi, vừa nhìn vừa xuýt xoa.

"Ừ, giống A Khanh."  Cố Hồng Nghĩa ánh mắt dịu dàng, nhìn hài tử mà nụ cười trên môi chưa từng tắt. Cả người tựa hồ cũng thêm một tầng khí chất dịu dàng chưa từng có.

Hài tử sơ sinh thường nhăn nhúm, thế nhưng trong mắt Cố Hồng Nghĩa và Tô Tòng Nguyện lại trắng trẻo, đáng yêu vô cùng. Cố Hồng Vũ tuy tạm thời chưa thấy đẹp ở đâu, nhưng vẫn hăng hái phụ họa theo.

Nghe kể lại chuyện A Khanh sinh nở, Cố Hồng Vũ chợt thấy... không có hài tử cũng chẳng phải chuyện xấu. Hậu viện của y còn có một đống thỏ nhỏ, vật nhỏ, chẳng khác chi mấy đâu.

Bởi vì Cố Hồng Nghĩa còn phải chăm sóc Tống Lễ Khanh và hai hài tử, Tô Tòng Nguyện và Cố Hồng Vũ cũng không ở lại lâu, chỉ thăm một lát rồi rời phủ. Dù sao những ngày sau còn nhiều dịp để đến thăm.

Trên xe ngựa, Tô Tòng Nguyện nhịn không được hỏi:
"Phu quân, bảo bảo có phải rất đáng yêu? Không biết sau này bảo bảo của chúng ta có giống vậy hay không."

"A Nguyện... hay là chúng ta vẫn không nên có hài tử thì hơn."  Cố Hồng Vũ do dự mở miệng, thăm dò ý tứ.

"Tại sao chứ?"  Tô Tòng Nguyện ngẩn người, "Bảo bảo đáng yêu như vậy cơ mà..."

Hơn nữa... đứa bé ở kiếp trước, biết đâu một ngày nào đó sẽ tìm về. Vì cớ gì lại muốn buông tay thêm lần nữa?

"Sinh nở nguy hiểm như thế, ta thực sự sợ..." Cố Hồng Vũ thấp giọng nói. "Kỳ thực... không có hài tử cũng chẳng sao."

Tống Lễ Khanh thân thể tốt là vậy mà còn suýt chút gặp chuyện, huống chi là A Nguyện.

"A Khanh là song thai mới khó sinh như thế, phu quân đừng lo quá."  Tô Tòng Nguyện nhẹ giọng đáp, "Dù sao... ta vẫn muốn có một đứa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...