Chương 191: Trung Thu
Chớp mắt đã tới rằm tháng Tám.
Chiếc hoa đăng của Cố Hồng Vũ cuối cùng cũng hoàn thành. Tuy chẳng thể tinh xảo như mấy chiếc bán ngoài phố, nhưng lại mang nét chất phác, mộc mạc, hình dáng Tiểu Bạch được khắc họa rõ ràng, vừa nhìn liền khiến người ta yêu thích.
Dẫu vậy, Cố Hồng Vũ vẫn có chút chưa hài lòng. Hắn nghĩ, nếu có thêm thời gian, hẳn mình có thể làm ra một chiếc càng đẹp hơn.
"A Nguyện, sang năm ta lại làm cho ngươi một cái mới, tất sẽ tinh xảo hơn cái này."
"Cái này đã rất đẹp rồi, phu quân," Tô Tòng Nguyện ôm chiếc hoa đăng trong lòng, yêu thích không nỡ buông, "Ta vui lắm. Dù sang năm lại làm, cũng không thể sánh với ý nghĩa của chiếc đầu tiên."
Điều Tô Tòng Nguyện quý trọng là tình ý Cố Hồng Vũ dành cho mình, chứ chẳng phải món đồ hào nhoáng kia.
"Đi thôi, chúng ta ra phố ngắm đèn nào." Cố Hồng Vũ thấy phu lang vui vẻ, tâm tình cũng phơi phới theo. Hắn nhịn không được muốn dắt người ra ngoài khoe với thiên hạ.
Y phục hôm nay của Tô Tòng Nguyện vẫn là do Cố Hồng Vũ phối sẵn- hàng cẩm tú các, tự tay hắn thiết kế. Áo trắng đan xen sắc đỏ, tay áo và tà áo thêu hình thỏ ngọc ôm trăng, vừa vặn hợp khí sắc Tết Trung Thu.
Cố Hồng Vũ dạo này dường như đặc biệt say mê việc điểm trang cho Tô Tòng Nguyện. Ai bảo phu lang nhà hắn lớn lên đã đẹp, mặc gì cũng hợp, càng khiến hắn có cảm giác thành tựu dâng trào.
"Đúng rồi, hôm nay chúng ta không ngồi xe ngựa, đi bộ thôi." Tô Tòng Nguyện lôi kéo tay hắn, giọng nói nhẹ nhàng.
Đêm rằm, trên đường người đông như trẩy hội, đi bộ vừa tiện ngắm cảnh vừa có thể dạo qua mấy gian hàng nhỏ.
"Vậy A Nguyện nhớ phải nắm chặt tay ta, ngoài đường đông người, chớ để lạc nhau." Cố Hồng Vũ cẩn thận dặn dò.
"Ta đâu phải hài tử ba tuổi, còn có thể lạc đường sao? Phu quân đừng coi ta là trẻ con nữa." Tô Tòng Nguyện nhịn không được bật cười, đáp lại có phần oán trách. Dù người có đông mấy, y cũng là người lớn, chẳng lẽ còn không biết đường về phủ?
"Ta chỉ lo thôi, thuận miệng nhắc một câu mà A Nguyện đã mắng ta rồi." Cố Hồng Vũ bóp nhẹ má y một cái, vẻ cưng chiều trong mắt hiện rõ. Dáng vẻ này của Tô Tòng Nguyện, vừa vặn đúng là thời niên thiếu nên có — vừa thông minh, vừa linh động.
"Đi mau đi, đừng nói nữa." Tô Tòng Nguyện cười, kéo tay hắn rảo bước ra cửa.
Chờ bọn họ đi khỏi, cục đá cũng dẫn hạt dẻ ra ngoài dạo hội đèn. Mấy dịp lễ lớn như thế này, đôi lứa tình sâu nghĩa đậm tất không thể thiếu.
Tại Cố phủ.
Lúc này bụng Tống Lễ Khanh đã rất lớn. Ban đầu, Cố Hồng Nghĩa vốn không định để y ra ngoài chen chúc giữa đám đông ngày lễ, dù sao cũng là ngày hội, người người tấp nập, nếu chẳng may va phải thì biết làm sao.
Nhưng nhìn dáng vẻ cô đơn buồn bã của Tống Lễ Khanh, lòng hắn không khỏi đau xót. Khanh Khanh của hắn vẫn là một thiếu niên, đúng tuổi vui chơi, lại vì mang thai mà quanh quẩn trong vườn, không bước chân ra khỏi cổng.
Bạn thấy sao?