Chương 189: Một lưới bắt hết
Đúng lúc có năm kẻ sát thủ áp lại gần, Tô Tòng Nguyện liền nhân thế gió rải thêm một lượt thuốc, độc phấn theo phong bay tản ra, chỉ chốc lát đã thấy rõ hiệu quả mấy người kia sắc mặt vặn vẹo, thân thể vặn vẹo đến kỳ quái, tư thế chẳng khác nào quỷ mị, trông vào khiến người ta vừa nhức mắt vừa buồn nôn.
"Ây dà, thuốc này hiệu nghiệm thật." Tô Tòng Nguyện nhoẻn miệng cười "Đằng kia còn vài kẻ nữa, để ta rắc thêm chút."
Chắc bởi vui quá, giọng y vô thức hơi lớn. Một sát thủ bên sườn thấy tình trạng thê thảm của đồng bọn, lập tức lùi ra xa, tránh né khu vực quanh Tô Tòng Nguyện.
Ai nói tiểu ca nhi này yếu đuối chứ? Rõ ràng là một sát tinh đội lốt mỹ nhân! Trong lòng đám sát thủ không khỏi thầm thở dài.
Phải biết rằng bọn họ đều là được bồi dưỡng từ bé, trăm người chọn một người còn lại sống sót, những năm qua thuốc độc gì chưa từng nếm trải, thân thể sớm đã rèn nên kháng tính mạnh mẽ. Thế mà thứ thuốc trong tay Tô Tòng Nguyện chẳng những phát tác cực nhanh, lại còn khiến người ta mất thần trí, quả thực làm bọn chúng rợn cả sống lưng.
Những kẻ trúng độc ban nãy, không thì lăn lộn dưới đất, không thì cào cấu trên thân cây, hình ảnh quá sức quái dị, khiến cả đám rơi vào hoảng loạn.
Ngay lúc bọn chúng còn chưa biết nên hành động thế nào tiếp theo, ám vệ của Cố Hồng Vũ đã kịp thời đuổi tới, mau chóng vây chặt lấy đám sát thủ.
"Ám vệ phủ tướng quân chắc các ngươi từng nghe danh chứ?" Cố Hồng Vũ lạnh nhạt cất lời khi thấy vài tên vẫn còn muốn liều mạng chống trả "Các ngươi không đấu lại bọn họ đâu."
Đám sát thủ nhìn nhau, trong mắt có chút kiêng kỵ. Ám vệ phủ tướng quân đều là do lão tướng quân đích thân tuyển chọn và huấn luyện từ nhỏ, từng trải dày dạn, thủ đoạn ngoan cường. So với bọn họ, những kẻ chỉ dựa vào kinh nghiệm giết thuê, đúng là kém xa một bậc.
Dù Hứa Hà Binh có chịu bỏ tiền thuê người, thì cũng chỉ thuê được số đông, còn chất lượng thì miễn bàn.
"Ta biết các ngươi là người của Sát Thủ Các, có quy củ không tiết lộ chủ lệnh. Ta sẽ không ép buộc." Cố Hồng Vũ thản nhiên nói, ánh mắt lạnh như sương.
Hắn hiểu rất rõ sát thủ các xưa nay quy củ nghiêm ngặt, cho dù rơi vào đường cùng cũng tình nguyện chết, chẳng bao giờ chịu mở miệng. Vì thế, hắn cũng chẳng phí lời thẩm tra, chỉ thầm ghi hận trong lòng, đợi ngày trả đủ cả vốn lẫn lời.
"Chẳng qua, cũng mong chư vị khi trở về, có thể thay ta chuyển lời với những người khác trong Sát Thủ Các một tiếng. Từ nay về sau, đừng động đến chuyện của Cố mỗ nữa. Náo loạn đến tình cảnh hôm nay, khó xử cả đôi bên, tội gì phải vậy?" Cố Hồng Vũ cười nhạt, dáng vẻ thong dong như thể chỉ cần hắn muốn, liền có thể không phí sức mà diệt sạch toàn bộ.
"Sát Thủ Các các ngươi muốn kiếm miếng cơm cũng không dễ, nhưng một đơn như vậy giá trị được bao nhiêu? Có đáng để hy sinh nhiều người như thế không?" Hắn liếc về phía mấy tên sát thủ đang trúng độc nằm lăn lộn, ngữ khí không nặng, nhưng lại như đâm vào tim người.
Bạn thấy sao?