Chương 188: Săn bắn mùa Thu
Ngày diễn ra săn bắn mùa thu vừa đến, sau khi Tuyên Hòa Đế tuyên đọc lời mở đầu như lệ thường, bèn cho chư vị quan viên tùy ý hoạt động.
Tam hoàng tử dù sao cũng là cốt nhục của Tuyên Hòa Đế, việc y gây ra bao tai tiếng khiến lòng Tuyên Hòa Đế không khỏi muộn phiền suốt một thời gian dài, bệnh nặng liền hai lượt. Nay long thể vẫn còn suy nhược, không đủ tinh lực điều hành thu săn, bèn giao toàn quyền cho Thái tử, còn mình lui vào doanh trướng nghỉ ngơi.
"Phu quân, huynh không vào rừng đi săn ư?" - Tô Tòng Nguyện thấy Cố Hồng Vũ trở lại doanh trướng, lấy làm nghi hoặc.
"Hằng năm đều có thu săn, từ nhỏ đến lớn huynh đã tham dự chẳng biết bao nhiêu lần, chẳng còn gì mới mẻ." - Cố Hồng Vũ vừa đáp lời, vừa như sực nghĩ ra điều gì, ánh mắt nhìn Tô Tòng Nguyện không chớp.
"Phu quân nhìn ta như vậy làm chi, khiến người ta dựng cả tóc gáy." - Tô Tòng Nguyện nghiêng đầu hỏi.
"A Nguyện, để huynh dạy a nguyện cưỡi ngựa đi săn được không?" - Cố Hồng Vũ cười nói.
"A? Như thế có ổn không?" - Tô Tòng Nguyện có phần động tâm, song nơi này dù sao cũng là khu vực săn bắn, nếu quá mức rêu rao e khó tránh khỏi lời ra tiếng vào.
"Có gì không ổn? Một số vị phu nhân của các tướng quân cũng thường ra ngoài cưỡi ngựa bắn cung đấy thôi, chỉ là đi dạo cho khuây khỏa, nào phải chuyện gì to tát." - Cố Hồng Vũ nói.
Lời này cũng chẳng phải dối trá. Thực sự có không ít phu nhân nhà võ đều quen cưỡi ngựa, bắn cung, những năm trước cũng từng có người theo vào khu săn bắn.
"Vậy đi ra ngoài chơi một chuyến?" - Tô Tòng Nguyện nghe xong, cũng không còn do dự.
"Đi chứ." Cố Hồng Vũ cười đáp "Bạch Chỉ, mang y phục bắn cung mà ta đã chuẩn bị cho A Nguyện tới đây."
"Phu quân thật khéo sắp xếp, hóa ra sớm đã có tính toán rồi." Tô Tòng Nguyện nhướng mày.
"Phải rồi, sớm đã liệu trước, chỉ không biết A Nguyện có vui lòng theo huynh ra ngoài một chuyến?"
"Tất nhiên là vui."
Hai người nhìn nhau bật cười, thu xếp đâu đó rồi cùng rảo bước đến khu săn bắn.
Chẳng bao lâu sau khi hai người rời trướng, có một kẻ lén lút chạy đến một doanh trướng khác, đem tin Cố Hồng Vũ cùng Tô Tòng Nguyện vào khu săn bắn, bẩm lại với chủ nhân đang ngồi nơi chủ vị.
"Bọn họ vào rồi, rất tốt. Vậy thì chuẩn bị hành động đi. Hy vọng lần sau ngươi mang về tin, là thi thể của Cố Hồng Vũ." Chủ vị ung dung cười nói.
"Nhưng... võ nghệ của Cố Hồng Vũ không tầm thường, người của ta liệu có làm được chăng?" Kẻ dưới hơi do dự, không hiểu vì sao Tổng binh nhà mình cứ nhất quyết đối đầu với cố tướng quân.
"Hắn không mang theo gì vướng víu bên người sao? Bắt được kẻ đó rồi, còn sợ không chế ngự được hắn?" Chủ vị lạnh giọng nói.
"Nhưng chúng ta với Cố Hồng Vũ xưa nay không thù không oán, việc này nếu thất bại, e rằng hại đến thân."
"Không thù oán?" Kẻ nọ gầm nhẹ "Nếu không phải hắn xen vào chuyện người khác, Tam hoàng tử có rơi đài? Ta, Hứa Hà Binh, lại phải chịu cảnh làm một tiểu tổng binh nơi tiểu doanh ở kinh thành sao?!"
Bạn thấy sao?