Chương 187: Thưởng cúc
Thời gian quả thật trôi mau, chớp mắt đã đến yến thưởng cúc.
Cố Hồng Vũ từ sớm đã thay Tô Tòng Nguyện chuẩn bị y phục chu đáo, chính là tân phẩm mới ra của Cẩm Tú Các.
Tô Tòng Nguyện từ trước tới nay vẫn hợp với sắc xanh nhạt, hơn nữa hôm nay vào cung dự yến, cũng không muốn quá mức khiến người chú ý. Cố Hồng Vũ liền chọn cho hắn một thân trường bào xanh nhạt, khoác bên ngoài đoản y trắng ngà thêu hoa bằng chỉ vàng. Vừa từ xa trông lại, dáng vẻ ung dung nhã nhặn, khí chất thanh thoát như tiên nhân lạc xuống trần gian.
"Thế nào, phu quân thấy có hợp mắt không?" Tô Tòng Nguyện xoay một vòng, rồi hỏi dò ý kiến.
"Không hổ là người trong lòng ta, một thân y phục này mặc lên, thật như tiên trên trời giáng hạ." Cố Hồng Vũ mỉm cười khen ngợi.
"Huynh lại chời gian quả thật trôi mau, chớp mắt đã đến yến thưởng cúc.
Cố Hồng Vũ từ sớm đã thay Tô Tòng Nguyện chuẩn bị y phục chu đáo, chính là tân phẩm mới ra của Cẩm Tú Các.
Tô Tòng Nguyện từ trước tới nay vẫn hợp với sắc xanh nhạt, hơn nữa hôm nay vào cung dự yến, cũng không muốn quá mức khiến người chú ý. Cố Hồng Vũ liền chọn cho hắn một thân trường bào xanh nhạt, khoác bên ngoài đoản y trắng ngà thêu hoa bằng chỉ vàng. Vừa từ xa trông lại, dáng vẻ ung dung nhã nhặn, khí chất thanh thoát như tiên nhân lạc xuống trần gian.
"Thế nào, phu quân thấy có hợp mắt không?" Tô Tòng Nguyện xoay một vòng, rồi hỏi dò ý kiến.
"Không hổ là người trong lòng ta, một thân y phục này mặc lên, thật như tiên trên trời giáng hạ." Cố Hồng Vũ mỉm cười khen ngợi.
"Huynh lại trêu ta rồi." Tô Tòng Nguyện bật cười, tuy ngoài miệng khiêm tốn, nhưng ánh mắt lại không giấu được vui thích. Quả nhiên, được người trong lòng khen ngợi, luôn là chuyện khiến lòng người ấm áp.
"Ta nói thật lòng." Cố Hồng Vũ cười, "Lật Tử bọn họ đang chờ bên ngoài, chúng ta đi thôi."
Tô Tòng Nguyện nghe vậy liền theo hắn ra cửa, cùng nhau lên xe ngựa.
"Phu quân, huynh nói xem, rốt cuộc màu xanh lục cúc hoa kia trông thế nào? Ta thật sự tò mò không thôi." Tô Tòng Nguyện hỏi.
"Có thể khiến Thánh Thượng mở yến, thỉnh toàn thể văn võ bá quan cùng chiêm ngưỡng, tất nhiên là hoa chẳng tầm thường." Cố Hồng Vũ nén cười đáp, "Tí nữa chỉ là vài khắc nữa là được thấy, A Nguyện đừng nóng vội."
Vừa nói, vừa đưa tới một ly trà, "Uống ngụm trà cho nhuận cổ họng, chớ sốt ruột."
"Ta không uống đâu, uống nhiều rồi... trong cung lại phiền toái." Tô Tòng Nguyện xua tay, trong cung quy củ rất nhiều, chuyện đi lại cũng không tiện, thôi thì uống ít một chút cho nhẹ người.
"Chỉ một ngụm thôi, miệng khô rồi kìa. Lần này đã có ta bên cạnh, không cần lo lắng chi." Cố Hồng Vũ kiên nhẫn đưa ly trà tới.
"Vậy thì... chỉ một ngụm thôi." Tô Tòng Nguyện nhận lấy, trong ly là Long Tỉnh do chính tay hắn mang từ Giang Nam về, dạo gần đây, hắn càng ngày càng thích hương trà thanh nhã này.
Bạn thấy sao?