Chương 186: Song thai
Cố Hồng Vũ cùng Tô Tòng Nguyện vừa mới hồi kinh, liền nghe nói năm nay yến thưởng cúc có chút thay đổi: thời gian dời muộn hơn mọi năm, lại còn tổ chức chung với kỳ săn bắn mùa thu . Nói là "chung", nhưng thực ra là trước tiên vào cung thưởng cúc trong hai ngày, sau đó mới theo Thánh Thượng vào khu vực săn bắn của hoàng gia, tiến hành vây săn kéo dài mười bốn ngày.
"Năm rồi chẳng phải yến thưởng cúc đều do Hồ đại nhân đứng ra tổ chức tại phủ hay sao? Năm nay cớ sao lại dời vào cung?" Tô Tòng Nguyện nghi hoặc hỏi. Hắn còn nhớ rõ những năm trước, Tô phu nhân đều cùng các phu nhân khác đến phủ Hồ đại nhân ngắm hoa thưởng tiệc.
Hồ đại nhân vốn là Tư Nông khanh, chuyên trông coi hoa cỏ cây trái. Nhà hắn trồng hoa cúc đặc biệt tốt, mỗi năm đều chọn ngày đẹp mà mời khách đến thưởng.
"Lang quân sợ là chưa nghe tin." Bạch Chỉ ở bên khẽ cười đáp, "Hồ đại nhân năm nay trồng được một giống lục cúc, cả thân đều xanh biếc như ngọc, dưới ánh dương sáng rỡ, lại càng rực rỡ chói mắt, hệt như bích ngọc phỉ thúy. Khâm Thiên Giám tính toán thấy là điềm lành, Thánh Thượng rất lấy làm vui, liền đặt tên là 'Phỉ Thúy Cúc', đặc chỉ ban thưởng, mới có yến thưởng cúc trong cung lần này."
"Cúc xanh biếc... Quả thật hiếm thấy." Tô Tòng Nguyện nghe vậy, cảm khái nói. Từ nhỏ đến lớn hắn cũng chỉ từng thấy cúc trắng, cúc vàng, chưa từng tưởng tượng qua hoa cúc lại có thể có sắc xanh lục như thế.
"A Nguyện cũng cảm thấy hứng thú?" Cố Hồng Vũ hỏi, "Nếu thích thì ngày đó vào cung ngắm thử một lần, ta cũng tò mò không biết loài cúc kia trông ra sao."
"Được a." Tô Tòng Nguyện gật đầu đáp, trong lòng bất giác bắt đầu tưởng tượng ra cảnh hoa cúc xanh rực rỡ giữa đất trời thu.
"Phải rồi," Cố Hồng Vũ sực nhớ ra, nói tiếp, "Đại ca biết chúng ta đã hồi phủ, sai người truyền lời mời chúng ta sang phủ dùng bữa. Ngươi sửa soạn một chút, mang theo lễ vật đưa cho ca phu, chúng ta đi thôi."
"Ây, được rồi." Tô Tòng Nguyện đáp lời, vừa nói vừa chạy về phòng trong, "Ta phải thay y phục đã, phu quân đợi ta một chút, đồ cho A Khanh Bạch Chỉ đã chuẩn bị xong cả rồi."
"Đừng vội, đi thong thả một chút." Cố Hồng Vũ nhìn Tô Tòng Nguyện hối hả mà không khỏi bật cười, dặn dò thêm một câu.
Tướng quân phủ cách cố phủ không xa, hai người ngồi xe ngựa chưa đến nửa canh giờ đã đến nơi. Vật lễ theo quy củ giao lại cho hạ nhân trong phủ, Cố Hồng Vũ liền dắt tay Tô Tòng Nguyện vào sảnh chính.
"Đại ca, đệ tới trễ." Cố Hồng Vũ bước vào, chắp tay thi lễ với Cố Hồng Nghĩa đang ngồi ở thượng vị, lại không trông thấy Tống Lễ Khanh, liền hỏi, "Lễ Khanh đâu rồi? Không cùng huynh đón khách?"
"Khanh Khanh thân thể nặng nề, ta không để hắn ra tiếp, đã sai người đi gọi rồi. Đi thôi, vào sương phòng dùng bữa, yến tiệc đã chuẩn bị sẵn." Cố Hồng Nghĩa vừa nói, ánh mắt vừa mang theo mấy phần ôn nhu hiếm thấy.
Dứt lời liền đứng dậy, dẫn hai người cùng đi về phía nhà ăn.
"Lần này đi Giang Nam có gì thú vị không?" Hắn thuận miệng hỏi.
Bạn thấy sao?