Chương 184: Nhân quả
Yến tiệc định thân giữa Tô Tòng Nguyện và Tần vương phủ được định vào hai ngày sau khi Cố Hồng Nghĩa thành thân, cũng là để không trì hoãn thời gian đôi phu phu trẻ ra ngoài du ngoạn.
Để tỏ lòng coi trọng, Tần vương phủ đã mời không ít bậc đại quan, quý nhân đến dự yến, trong phủ náo nhiệt hơn hẳn ngày thường.
Tần vương cười nói trước mặt quần thần:
"Hôm nay mở yến tiệc, mục đích hẳn mọi người đều rõ, bất quá là muốn để chư vị nhận mặt người nhà mới, bản vương cũng không nói nhiều nữa, mọi người cứ tận hứng là được."
Lời này quả không sai, thiệp mời từ sáng sớm đã ghi rõ chủ đề yến tiệc. Hiện tại chỉ cần Tần vương phi dẫn Tô Tòng Nguyện đi một vòng, cũng coi như đã ra mắt trọn vẹn.
Mọi người thấy Tô Tòng Nguyện được Tần vương phi đích thân dắt tay ra mắt, liền hiểu rõ vị trí của y trong lòng vương phủ nặng nhường nào. Không ít người âm thầm cân nhắc trong lòng, về sau cũng phải căn dặn hài tử nhà mình, chớ dại mà chọc đến vị này.
Một vị phụ nhân trung niên vận xiêm y quý khí, chính là Vương phu nhân- bạn thân của Tần vương phi - cười đùa nói:
"Đứa nhỏ này nhìn liền biết ngoan ngoãn, không biết ngươi từ đâu nhặt được vận khí tốt, những hài tử tốt như vậy đều bị ngươi vớt hết rồi."
Tần vương phi bật cười, hồi đáp:
"Chỉ là có duyên mà thôi, phúc phần do trời định. Ta với đứa nhỏ này xem như hữu duyên."
Nói đoạn quay sang Tô Tòng Nguyện, ôn hòa dặn dò:
"Nào, A Nguyện, đây là dì Vương của ngươi. Nhà bà ấy nổi danh vì có không ít nhân tài thi đỗ, sau này nếu ngươi cùng Cố tướng quân sinh được hài tử, cứ việc đưa qua đó, cam đoan dạy dỗ thành tài."
Tô Tòng Nguyện nghe vậy liền vội vã hành lễ:
"Dì Vương, vãn bối xin kính người."
"Hài tử ngoan," Vương phu nhân mỉm cười đáp lại, "Ngươi đã gọi ta một tiếng dì, thì ngày sau cứ yên tâm đưa hài tử tới Thanh Nguyên thư viện nhà ta. Cam đoan dạy nên người."
Nghe đến ba chữ "Thanh Nguyên thư viện", Tô Tòng Nguyện trong lòng liền run lên một cái.
Thanh Nguyên thư viện danh chấn kinh thành, kén chọn môn sinh khắt khe. Nếu không phải là nhân tài xuất chúng được họ chọn trúng, thì phải là con cháu thế gia quyền quý mới có thể chen chân. Có thể nói, thư viện ấy có đủ bản lĩnh để làm cao như vậy.
"Đa tạ dì Vương," Tô Tòng Nguyện chân thành cảm tạ, trong lòng xúc động khôn nguôi. Dẫu là ai làm cha mẹ, chẳng ai không mong con mình được vào chốn học hành tốt đẹp. Tô Tòng Nguyện cũng chẳng khác.
"Không cần đa lễ," Vương phu nhân mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc bội trắng tinh điêu khắc hoa văn tỉ mỉ, trao cho Tô Tòng Nguyện, "Cầm lấy cái này, sau này đến cứ mang theo làm tín vật, để tránh người khác tưởng ta nói đùa suông."
Tô Tòng Nguyện hai tay tiếp nhận, lần nữa cảm tạ không ngớt.
Đến tận khi trên đường trở về phủ, y vẫn không ngừng lật xem ngọc bội trong tay, khiến Cố Hồng Vũ nhìn mà bật cười.
Bạn thấy sao?