🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 183: Đại hôn Cố Tống

Bởi Tống Lễ Khanh thân thể không tiện, Cố Hồng Nghĩa cũng không muốn để y phải vất vả quá độ, nên sáng hôm ấy y vẫn theo thường lệ rời giường, không dậy quá sớm, thong thả sửa soạn dung nhan.

May mà đang mùa hạ, lễ phục thành thân cũng không dày nặng như khi Tô Tòng Nguyện cưới hỏi vào mùa đông, mặc vào thoải mái dễ chịu hơn nhiều.

Giờ lành vừa điểm, Cố Hồng Nghĩa liền cưỡi ngựa, dẫn đầu đoàn nghênh thân đến Tống phủ. Trước cửa náo nhiệt vô cùng, một đời chỉ có một lần đại hỉ, Cố Hồng Nghĩa đã chuẩn bị không ít kẹo cưới, suốt dọc đường phát phát rải rải, phía sau còn có một đám hài tử búi tóc cột chỏm tung tăng theo sau.

Vừa xuống ngựa, nhìn đám tiểu oa nhi ríu rít theo sau, Cố Hồng Nghĩa bất giác trong lòng mềm nhũn, chợt nghĩ bản thân cũng sắp làm phụ thân, liền dặn Tô Hòa:
"Lát nữa tan tiệc, nhớ phát cho mấy đứa nhỏ này ít hồng bao, cho tụi nó dính lấy chút hỉ khí."

Tô Hòa vội đáp lời:
"Công tử cứ yên tâm, chuyện này ta đã sắp xếp ổn thoả. Giờ lành sắp đến, việc chính vẫn là mau đón lang quân về phủ, kẻo chậm mất thời gian tốt."

Cố Hồng Nghĩa bật cười nhẹ, nhớ ra hôm nay chính là ngày đại hôn của mình, sao có thể quên được.

Bên trong, Tống Lễ Khanh đã chuẩn bị xong, ngồi yên trong phòng chờ Cố Hồng Nghĩa đến đón. Không biết vì sao, trong lòng y lại dâng lên mấy phần thấp thỏm, dường như vẫn chưa tin được bản thân sắp thành thân thật rồi.

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên.

"Khanh Khanh, ta vào đây."

Thanh âm trầm thấp quen thuộc vang lên, Cố Hồng Nghĩa đẩy cửa bước vào, khẽ khàng khép lại, ngăn cách ồn ào bên ngoài.

"Khanh Khanh, thân thể có chỗ nào không khoẻ sao? Bảo bảo có nháo ngươi không?" - Hắn bước tới, nắm lấy tay y, nhẹ giọng hỏi han.

"Không có, bảo bảo rất ngoan, huynh đừng lo." -Tống Lễ Khanh mỉm cười đáp, hiện tại thai chưa lớn, sao có thể nháo gì được.

"Ta lúc đi đón A Khanh, nhìn thấy rất nhiều hài tử đáng yêu, trong lòng liền nghĩ, tương lai tiểu gia hoả nhà chúng ta nhất định cũng khả ái như vậy." - Vừa nói, tay đã đặt lên bụng y xoa nhẹ.

"Giờ lành đến nơi rồi, mau ôm ta ra ngoài đi." - Tống Lễ Khanh nhẹ hất tay hắn, vẻ mặt bất đắc dĩ. Thì ra sắp làm cha đều thành ra như vậy, cả ngày cứ khen hài tử không dứt miệng.

"Được, lập tức đi." - Cố Hồng Nghĩa không nói hai lời, trực tiếp bế y lên.

Giữa tiếng chúc mừng rộn ràng của quan khách, Cố Hồng Nghĩa ôm Tống Lễ Khanh lên kiệu hoa, hồi phủ làm lễ bái đường.

Hôn lễ lần này có không ít quan lớn quý nhân đến dự. Tuy Dũng An Hầu phủ đã sa sút, nhưng nhà họ Cố lại có hai cánh chim vươn cao - một là Cố Hồng Nghĩa, hai là Cố Hồng Vũ -huynh đệ ruột thịt, lại không có thói hư tật xấu, tự nhiên được nhiều người trọng vọng.

Cố Hồng Nghĩ từ trước đã bàn bạc với đệ đệ, an bài tiệc rượu chu đáo, để đám khách nhân được rót rượu thoả thuê, mà hắn cũng có thể sớm rút lui về tân phòng với Tống Lễ Khanh. Làm tân phu rồi thì sao có thể bỏ mặc phu lang, hắn còn cẩn thận nghiên cứu không ít bút ký cho việc này.

Bởi thế, Cố Hồng Vũ liền điều vài vị huynh đệ trong quân có tửu lượng cao đến giúp rót rượu. Quả nhiên, chưa đầy một canh giờ, hỉ yến liền kết thúc trong tiếng cười say sưa của khách khứa.

Cố Hồng Nghĩa sớm đã quay về chủ viện, tự tay vén khăn voan, cùng Tống Lễ Khanh uống rượu hợp cẩn rồi rửa mặt lên giường nghỉ ngơi.

Chỉ là... Tống Lễ Khanh lại cảm thấy, đêm động phòng của mình sao lại bình đạm đến vậy? Càng nghĩ càng thấy ủy khuất, khoé mắt không nhịn được rưng rưng, cuối cùng bật khóc nức nở.

Cố Hồng Nghĩa hoảng hốt. Từ lúc quen biết đến nay, hắn chưa từng thấy Khanh Khanh khóc tới hai lần, nay lại khóc ngay đêm tân hôn, trong lòng hắn liền đau như dao cắt, vội ôm lấy an ủi:

"Làm sao vậy? Là hôm nay mệt quá, hay có chỗ nào khó chịu? Nói cho huynh nghe."

Tống Lễ Khanh chỉ vùi mặt vào gối mà khóc, khiến lòng hắn càng rối.

"A Khanh, là huynh làm điều gì khiến ngươi không vui sao? Ngươi cứ nói, huynh đều sẽ sửa. Đừng khóc, kẻo tổn thương thân thể."

"Huynh... huynh chỉ biết lo cho bảo bảo." Tống Lễ Khanh nghẹn ngào, "Thân thể ta tốt lắm!"

Cố Hồng Nghĩa chỉ sợ A Khanh quá để tâm đến đứa nhỏ mà bỏ quên y.

"Không, ta có đến hai bảo bối cơ mà  một lớn, một nhỏ. Ta yêu cả hai như nhau." Cố Hồng Nghĩa ôn tồn đáp "Nếu hỏi ta yêu ai hơn, tự nhiên là đại bảo bối của ta chính là ngươi, Khanh Khanh."

"Ta vốn chẳng thích hài tử lắm, nhưng bởi vì đó là con của ta và ngươi, nên mới cảm thấy đáng yêu. Nếu không phải ngươi, ta chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện làm phụ thân."

"Xin lỗi, hôm nay khiến Khanh Khanh có trải nghiệm không tốt. Đợi bảo bảo ra đời, ta sẽ vì ngươi mà tổ chức thêm một đại hôn nữa. Lúc ấy, mọi việc đều tuân theo ý ngươi, ngươi thấy sao?"

"...Ừm." Tống Lễ Khanh nghe vậy, cuối cùng cũng nguôi ngoai, cảm xúc bình phục lại.

"Tiểu hoa miêu ngốc nghếch."  Cố Hồng Nghĩa khẽ thở dài, sủng nịch nhấc người xuống giường, lấy khăn ướt nhẹ nhàng lau nước mắt cho y. "Được rồi, hiện tại đã sạch sẽ."

"Ta đâu phải tranh sủng với bảo bảo..."  Tống Lễ Khanh níu lấy tay áo hắn, có chút phiền muộn, "Thế nào lại biến thành như vậy rồi..."

Nhìn y đáng yêu như vậy, Cố Hồng Nghĩa bị làm cho mềm lòng, cười bảo:

"Đây là hiện tượng bình thường, dựng phu vốn dễ sinh tâm tình không ổn định. Khanh Khanh của ta đã rất kiên cường rồi."

Mặc dù mỗi ngày Cố Hồng Nghĩa đều khen y không dứt miệng, nhưng mỗi lần nghe, Tống Lễ Khanh vẫn không nhịn được đỏ mặt. Giọng điệu kia, rõ ràng là đang dỗ hài tử ba tuổi, thực sự khiến người ta thẹn muốn chết.

"Ta mệt rồi, ngủ đi." Tống Lễ Khanh nói xong liền vùi đầu vào chăn.

"Đã nói bao nhiêu lần, đừng có vùi đầu vào chăn như vậy, ngột thở lắm, mau ra đây." Cố Hồng Nghĩa kéo chăn ra, ôm lấy y vào lòng, "Được rồi, ngủ đi."

Tống Lễ Khanh thở dài, bản thân bao năm qua ngủ như thế cũng chưa từng ngạt đến chết, hắn đúng là quá lo rồi.

Cuối cùng, y vùi mặt vào ngực hắn, nơi đó ấm áp, an tâm, y mới có thể yên giấc. Trong phòng chỉ còn le lói ánh đèn, nhưng y là người không thể ngủ khi có ánh sáng, đành phải chôn đầu vào lòng người kia.

"Nếu A Khanh không thích ánh đèn, lần sau ta bảo người dập nó." Cố Hồng Nghĩa dịu dàng nói, "Không cần miễn cưỡng."

"Không sao, ban đêm dậy đi vệ sinh, lại không tiện lắm..." - Tống Lễ Khanh lẩm bẩm một câu, rồi chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say.

Dạo gần đây, Tống Lễ Khanh càng thêm dễ buồn ngủ, ban ngày nằm một lát cũng có thể thiếp đi, tựa như thân thể đang dần dần trở nên lười nhác, chỉ muốn nghỉ ngơi thật nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...