Chương 180: Vú Nương
Ngày hôm sau, đám người Thạch Đầu áp giải Triệu Tố Văn hồi kinh. Chứng cứ thu được vô cùng xác thực, tội danh Triệu Tố Văn cùng Tam hoàng tử nuôi dưỡng tư binh, cấu kết quyền thần, âm thầm nuốt trọn bạc quân lương từ lâu đã rành rành. Tội chồng tội, kết cục là xử tru di tam tộc Triệu gia, ban rượu độc cho Tam hoàng tử. Quan viên theo hầu bên cạnh Tam hoàng tử hoặc bị hàng chức, hoặc bị bãi miễn.
Sự việc của Tam hoàng tử lần này cũng khiến Tuyên Hòa Đế dần nhìn rõ ai là người kế vị thích hợp. Tuyên Hòa Đế con nối không nhiều, tuổi trưởng thành cũng chỉ có bốn vị hoàng tử. Trong đó, Tứ hoàng tử đắm mình tửu sắc, từ lâu đã bị loại khỏi danh sách. Nhị hoàng tử chỉ yêu văn thư, mộng làm một bậc văn nhân thuần tuý, với ngai vàng không hề có hứng thú.
Tuyên Hòa Đế vốn chỉ còn lựa chọn giữa Tam hoàng tử và Đại hoàng tử. Song, Đại hoàng tử tính tình ôn hoà, làm việc chậm rãi, thiếu quyết đoán, trong mắt Tuyên Hòa Đế không phải người thích hợp nối ngôi. Nhưng so với Tam hoàng tử âm hiểm ích kỷ, Đại hoàng tử lại vẫn là người có thể giao phó.
Lại nghe nói Đại hoàng tử phi vừa có hỉ, Tuyên Hòa Đế nhân cơ hội lập tức phong hắn làm Thái tử. Chung quy làm cha thì mới học được gánh vác, Tuyên Hòa Đế nghĩ rằng, có lẽ khi trở thành phụ thân rồi, Đại hoàng tử sẽ dần trưởng thành.
Tướng quân phủ
"Phu quân, việc này rốt cuộc cũng đã hạ màn rồi." Tô Tòng Nguyện nghe tin từ trong triều, trên mặt hiện nét vui mừng.
"Phải," Cố Hồng Vũ gật đầu, "Ta đã tấu xin Thánh Thượng cho nghỉ ba tháng. A Nguyện có muốn đi đâu không?"
Cố Hồng Vũ vừa mới thành hôn đã bị sai đi Tây Bắc, nay đã bình an trở về, tất nhiên muốn đòi lại thời gian bị mất kia, đàng hoàng bù lại cùng A Nguyện vui vầy.
"Lâu như thế cơ à?" Tô Tòng Nguyện ngạc nhiên, "Thánh Thượng đồng ý sao?"
"Ừm, đồng ý rồi." Cố Hồng Vũ cười đáp, "Lần này Thánh Thượng có hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì, ta liền mượn cơ hội xin nghỉ. Thánh Thượng đã mở lời, tất nhiên không thể thu lại."
"Vậy phu quân chờ ta một chút, để ta lấy du ký ra xem." Tô Tòng Nguyện nói đoạn liền chạy vào phòng ngủ, lật ra quyển du ký mà mình thường đọc.
Quyển du ký kia đầy rẫy nét bút phê chú của y, rõ ràng là đã làm đủ công khóa từ lâu.
"Phu quân mau đến đây nhìn một chút, huynh xem chúng ta nên đi đâu thì tốt?" Tô Tòng Nguyện ngoảnh đầu gọi, giọng mang theo vài phần mềm mỏng, vô thức làm nũng.
"Được, để vi phu xem thử." Cố Hồng Vũ ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận lật giở từng trang du ký, mỉm cười nói: "Nghe người ta thường ca tụng Giang Nam phong cảnh hữu tình, không bằng chúng ta đi Giang Nam một chuyến. Nay đang vào giữa mùa hè, cũng vừa vặn có thể tới đó ngắm sen, hái sen, hưởng chút tiêu dao."
"Hảo a, người ta đều nói Giang Nam phong cảnh tuyệt sắc, chi bằng đi một chuyến ngắm thử?"
Tô Tòng Nguyện nhoẻn miệng cười, đáy mắt ánh lên tia hân hoan.
"Đi thì đi." Cố Hồng Vũ mỉm cười gật đầu, rồi lại khẽ nói thêm: "Chỉ là trước khi khởi hành, còn một chuyện cần làm."
Bạn thấy sao?