🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 179: Thắng thắn mọi việc

Cố Hồng Vũ nghe xong lời Tô Tòng Nguyện, trong khoảnh khắc ngẩn ra, sau đó trầm giọng đáp:

"Nếu cho ta một lần lựa chọn nữa... ta vẫn sẽ đưa A Nguyện rời đi. Lần này, ta sẽ sắp đặt mọi thứ chặt chẽ hơn, tuyệt không để ngươi xảy ra chuyện.
A Nguyện, ta biết ngươi không thích nghe những lời như vậy, nhưng sự thực chính là thế. Nếu lại một lần nữa rơi vào tình thế hôm ấy, ta vẫn sẽ chọn bảo vệ ngươi bằng mọi giá."

Hắn dừng một chút, ánh mắt kiên định:

"A Nguyện là phu lang của ta, ta biết... chúng ta lẽ ra nên cùng gánh vác, cùng đối mặt mọi gian nguy. Nhưng chỉ vì ta yêu ngươi, ta luyến tiếc ngươi, không nỡ để ngươi cùng ta bước vào một con đường gần như không có đường sống.
Nếu kiếp này có lặp lại kết cục ấy, thì ngươi nhất định phải sống.
A Nguyện... là ngươi đã nhớ lại điều gì rồi phải không?"

Tô Tòng Nguyện lặng lẽ rơi lệ, giọng run run mà kiên định:

"Cho nên... dù thêm một lần nữa huynh vẫn sẽ chọn như vậy?"
"Vậy thì ta cũng nói rõ ta không đồng ý! Ta, Tô Tòng Nguyện, tuyệt đối không đồng ý!"

Y ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh lệ chưa khô, ngữ khí chua xót mà bi thiết:

"Phải, ta nhớ lại một số chuyện.
Huynh muốn biết tâm tình ta khi ấy không?"
"Lúc đó, ta nghĩ... nếu huynh thật sự chết rồi, thì ta cả đời cũng sẽ không tha thứ cho huynh!
Ta hận huynh chết đi được nhưng lại yêu huynh đến muốn chết theo!
Người đưa ra quyết định luôn là kẻ tự cho mình đúng, huynh... có bao giờ hiểu được nỗi đau đớn trong lòng ta hay chưa?"

Cố Hồng Vũ thấy y quá mức kích động, vội ôm chặt lấy, giọng nói run rẩy mang theo khổ sở:

"A Nguyện, đừng khóc... ngoan, chậm một chút... là ta sai, đều là ta sai."

Đời trước, hắn đã sai, sai vì xem nhẹ tình cảm sâu nặng của Tô Tòng Nguyện.
Hắn từng ngỡ rằng y không yêu mình, rằng thời gian sẽ cuốn trôi tất cả.
Nhưng chính vì y yêu hắn, mới cam nguyện cùng hắn đồng sinh cộng tử.
Cố Hồng Vũ đáng lẽ nên sớm hiểu quyết định năm xưa của hắn, với Tô Tòng Nguyện, là vết thương chẳng bao giờ lành miệng.

Hiện tại, Cố Hồng Vũ đã rõ lòng A Nguyện dành cho mình sâu đậm nhường nào, há có thể thốt ra lời làm y đau lòng nữa.

"Ta sai rồi," hắn nhẹ giọng ôm lấy Tô Tòng Nguyện vào lòng, "Đời này nếu có gian nan, ta và ngươi cùng nhau đối mặt. Ta sẽ không bao giờ để ngươi một mình chịu đựng nữa. Đừng khóc, A Nguyện... ngươi khóc, lòng ta như nát."

Tô Tòng Nguyện hít mũi, vươn tay ra: "Ngoéo tay đi. Nếu huynh lại dám gạt ta, huynh chính là... không, không phải cẩu con, mà là heo bự!"

"Được rồi." Cố Hồng Vũ bật cười, cũng vươn tay ra ngoéo tay với y, "Nếu ta dám nuốt lời, ta chính là heo bự."

"Vậy mới phải." Tô Tòng Nguyện chớp mắt, sắc mặt cuối cùng cũng khôi phục vài phần, "A Nguyện nhìn xem, khóc đến mặt đầy nước, giống tiểu hoa miêu, xấu muốn chết."

Cố Hồng Vũ lấy khăn tay ra lau mặt cho y, vừa lau vừa trêu: "A Nguyện, đời trước có chuyện gì ngươi giấu ta không? Không bằng nhân lúc này nói luôn ra đi."

Lời nói ban đầu chỉ là đùa giỡn, chẳng ngờ Tô Tòng Nguyện lại đứng khựng, thần sắc mang theo vài phần tang thương. Cố Hồng Vũ lập tức nhận ra có ẩn tình.

"Nói thật đi, A Nguyện," hắn nheo mắt nhìn y, "Ngươi... giấu ta chuyện gì vậy?"

"Ta..." Tô Tòng Nguyện cúi đầu, lặng thinh hồi lâu, sau mới khẽ khàng nói, giọng mang chút khàn khàn: "Đời trước, chúng ta từng có một đứa nhỏ."

"Đứa nhỏ?" Cố Hồng Vũ ngẩn ra, ánh mắt thoáng hiện đau đớn. "Chuyện lớn như thế, ngươi lại giấu ta..."

Hắn vừa đau lòng vừa tự trách. Nghĩ lại đời trước bản thân đã xem nhẹ A Nguyện biết bao, ngay cả chuyện quan trọng đến thế mà cũng chẳng hay biết, thật sự là...

Giờ mới hiểu được phần nào tâm trạng của y khi bị hắn giấu giếm.

"Không trách ngươi đâu, ngoan, là ta sai." Cố Hồng Vũ đưa tay ôm lấy y, dịu dàng dỗ dành, "Nhất định là lúc đó ta quá đáng, nên A Nguyện mới không dám nói. Ta không trách ngươi đâu."

Hắn chưa từng gặp mặt đứa nhỏ ấy, nhưng chỉ nghĩ tới thôi đã thấy tim đau thắt. Có lẽ... đứa nhỏ ấy chưa từng kịp ra đời. Càng nghĩ, càng thêm xót xa.

"Không phải huynh sai, là ta..." Tô Tòng Nguyện cúi đầu nói, "Là ta quá ích kỷ, là ta đã tự quyết mọi chuyện thay bảo bảo... Là ta đã khiến con phải cùng ta rời đi..."

"Ý ngươi là..." Cố Hồng Vũ dần hiểu, ánh mắt trầm xuống, chua xót nói: "Chỉ trách ta khi đó không sớm nhìn rõ bộ mặt thật của Dũng An hầu phủ, mới khiến nhà ta lâm vào bước đường ấy. Là ta sai, là ta quá ngu muội, xem nhẹ lòng người."

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt thêm kiên định: "A Nguyện, đời này ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi và con thật tốt. Duyên phận của nhà ta chưa đứt, bảo bảo nhất định sẽ trở lại tìm chúng ta. Đừng vì tiếc nuối đời trước mà quá đau lòng đời này, nhà chúng ta chắc chắn sẽ viên viên mãn mãn."

"Hy vọng đời này, nhà chúng ta có thể trọn vẹn, an yên hạnh phúc." Tô Tòng Nguyện khẽ đáp.

"Sẽ thành hiện thực, A Nguyện, tin tưởng ta."

Ngoại thành - Thanh Sơn trấn

"Thành thân rồi đúng là khác hẳn, chỉ chậm một ngày trở về kinh thôi mà cố tướng quân cũng không chờ được, cứ thế một mình cưỡi ngựa về trước," Tiết Trung Hoài cảm thán, "Ra roi thúc ngựa cả đoạn đường dài còn chưa đủ hay sao."

Thạch Đầu hừ mũi, khinh thường nói: "Tiết đại nhân vẫn là người cô độc, tất nhiên không hiểu được tình nghĩa giữa tướng quân và phu lang. Người chưa từng yêu ai, biết gì chứ."

"Ngươi chẳng phải cũng độc thân đó sao? Chê ta làm gì?" Tiết Trung Hoài phản bác.

"Ta khác ngươi," Thạch Đầu nhướn mày, "Ta có người trong lòng, không chừng chuyến này về còn định hôn sự nữa đấy."

"Cái gì? Không nhìn ra a, ngươi ẩn mình sâu thật." Tiết Trung Hoài kinh ngạc nói, "Mà cho dù thế, Hứa đại nhân cũng chưa thành thân, sao ngươi cứ nhằm vào ta mà chọc?"

Thạch Đầu còn chưa kịp đáp, Hứa Cường đã cười hắc hắc, lên tiếng:

"Nương ta đã chọn người cho ta, chính là cô nương hàng xóm thuở nhỏ. Ta thích nàng từ lâu, ai ngờ nàng cũng để ý ta. Lúc nương ta báo tin, ta mừng tới choáng váng luôn."

"Vậy thì tốt quá rồi," Thạch Đầu cười đáp, "Hy vọng ta lần này hồi phủ cũng được như tâm nguyện."

"Sẽ thành."

"Thật sao?"

"Thật chứ."

Tiếng cười nói bên ngoài không ngừng truyền vào trong tai Tiết Trung Hoài, khiến lòng hắn nôn nao, không khỏi thầm nghĩ: Sao lại không có cô nương hay tiểu ca nhi nào để ý ta chứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...