Chương 178: Cố Hồng Vũ hồi kinh
"Lật Tử, hôm nay là ngày bao nhiêu?" Tô Tòng Nguyện đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ánh nắng đầu hạ, hỏi vọng ra sau.
"Là ngày hai mươi tư tháng tư rồi, mấy hôm nay trời cũng bắt đầu oi ả, màn trong phòng chắc phải thay mới thôi." - Lật Tử vừa thu dọn giường chiếu vừa đáp.
"Đã hai mươi tư tháng tư rồi..." Tô Tòng Nguyện khẽ lặp lại, rồi hỏi tiếp, "Phu quân còn chưa gửi thư trở về sao?"
Lật Tử thoáng giật mình, lúc này mới nhớ ra tướng quân đã đi hơn ba tháng rồi.
"Lang quân chớ quá lo lắng," y vội vàng an ủi, "Tướng quân hẳn là gặp việc gấp nơi biên cương nên mới chậm trễ thư từ. Có lẽ chỉ hai ngày nữa là người trở về."
Tô Tòng Nguyện không đáp, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng, vòng qua tiền viện mà đi về phía hậu viện.
"Đúng là tên lừa đảo, đã nói ba tháng là về..."
Tô Tòng Nguyện ngồi xổm xuống bên chuồng thỏ, một bên gãi gãi tai thỏ con, một bên oán thán, "Ngươi nói xem, hắn có phải cũng là tên lừa đảo hay không hả?"
Tiểu Bạch thỏ tháng trước mới sinh được bốn con, hiện giờ đã mọc lông mượt mà, nhìn xa xa như những cục bông nhỏ chen chúc trong ổ cỏ, đáng yêu vô cùng. Tô Tòng Nguyện mỗi ngày đều chăm sóc chúng cẩn thận, coi như tiểu vật an ủi tâm tình.
Nhưng hôm nay y lại bị đám thỏ con phớt lờ hoàn toàn, không hiểu sao chủ nhân mình lại đột nhiên trở nên "thất thường", chỉ biết cắm đầu gặm cỏ khô.
"Ngươi chỉ biết ăn, không thấy ta đang phiền lòng sao? Một chút cũng không biết an ủi chủ tử, uổng công ta nuôi nấng ngươi như bảo bối." - Tô Tòng Nguyện vừa lầm bầm vừa vươn tay chọc chọc cái đuôi nhỏ của con thỏ, ánh mắt u oán.
Ngay vào lúc ấy, một bóng người quen thuộc lặng lẽ tiến đến phía sau.
Cố Hồng Vũ vừa trông thấy một màn kia đã không nhịn được nở nụ cười - A Nguyện của hắn, vẫn là dáng vẻ trẻ con ấy, khiến lòng người mềm nhũn. Hắn nhẹ nhàng tiến lại gần, đột ngột vòng tay ôm người kia từ phía sau nhấc bổng lên.
"Aaa!!!" – Tô Tòng Nguyện kinh hãi hét lớn, theo phản xạ vung tay đấm mạnh về phía sau.
Bộp!
Một quyền trúng ngay sống mũi Cố Hồng Vũ.
Dạo gần đây Tô Tòng Nguyện có luyện quyền cước với Thư Túc, lực tay không hề nhỏ. Cho dù Cố Hồng Vũ da dày thịt béo, cũng không tránh khỏi đau đến nước mắt chực trào.
"Lang quân ta mà ngươi cũng không nhận ra, tiểu tâm can này đúng là vô tình mà..." – Cố Hồng Vũ nhăn mặt, giọng đầy uất ức.
"Phu quân?! Huynh... huynh trở về rồi?!" - Tô Tòng Nguyện ngẩn người một chút, sau đó liền vui mừng ôm lấy hắn, nhưng khi thấy bàn tay hắn bụm mũi, y lại có chút chột dạ, "Ai biểu huynh không gọi trước... ta cũng không phải cố ý."
"Là huynh sai... Không ngờ A Nguyện sau mấy tháng đã luyện ra tay cứng cáp như vậy..." – Cố Hồng Vũ nở nụ cười khổ, nơi mũi rõ ràng hiện lên dấu ấn đỏ ửng.
Bạn thấy sao?