Chương 177: Tôn tế của ta là Quan Lộc Đại Phu
Đợi Tống Lễ Khanh cùng Cố Hồng Nghĩa sóng vai bước ra ngoài đình viện, đám khách khứa trong sân thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng. Không vì điều gì khác, chỉ bởi y phục tiểu ca nhi rực rỡ trên người Tống Lễ Khanh khiến người người kinh hãi. Dung mạo kia vốn đã xuất chúng, nay lại càng diễm lệ đến mức khiến người không dám nhìn thẳng.
Ngay lúc không khí bắt đầu trở nên ngột ngạt, Tống lão gia tử cười ha hả, phá vỡ cục diện lúng túng:
"Hôm nay mời chư vị đến đây, là có mấy chuyện quan trọng muốn tuyên bố. Việc đầu tiên, cũng là quan trọng nhất: Từ hôm nay trở đi, toàn bộ sản nghiệp Tống gia sẽ do lễ khanh tiếp quản. Từ nay về sau, hắn chính là gia chủ Tống gia. Việc này lão phu đã viết rõ trong thiệp mời, chư vị đều đã biết."
Lời vừa dứt, ông dừng một chút rồi lại nói tiếp:
"Việc thứ hai... như chư vị đang thấy lễ khanh nhà ta, đích xác là một tiểu ca nhi. Mà người đang kề cận bên hắn chính là tôn tế của ta Cố Hồng Nghĩa."
Lời này vừa nói ra, dưới đài lập tức vang lên tiếng xôn xao bàn tán:
"Cái gì? Tiểu ca nhi?! Tống gia đây là đùa giỡn chúng ta sao?"
"Một kẻ tiểu ca nhi, hắn có thể gánh vác việc lớn như kinh thương ư?"
"Tống lão gia cũng thật hồ đồ! Gia sản lớn như vậy lại giao vào tay tiểu ca nhi, chẳng khác nào tự tay hủy diệt cơ nghiệp tổ tông!"
"Nhưng mà... Tống Lễ Khanh nhiều năm nay xử lý công việc chưa từng xảy ra sơ suất gì mà?"
"Thì là thế, nhưng dù sao cũng là một tiểu ca nhi, ngươi có từng nghe chuyện nào như vậy chưa?"
Tiếng bàn tán không dứt, có người tỏ vẻ bất mãn, cũng có người chần chừ chưa rõ thái độ.
Ngay lúc đó, Tống Lễ Khanh tiến lên một bước, ngữ khí điềm đạm nhưng đầy khí phách:
"Chư vị chê cười rồi. Ta biết, thế nhân từ trước đến nay vẫn xem thường bọn ta những kẻ là tiểu ca nhi. Nhưng hôm nay, ta cũng xin hỏi các vị vài lời."
"Không nói đến chuyện ta là ai, giới tính thế nào, chỉ hỏi: Những năm qua, ta Tống Lễ Khanh năng lực thế nào? Chư vị hợp tác cùng ta, chua từng phải chịu thiệt lần nào? Hàng hóa ta giao cho các vị, có khi nào sai lệch một chữ?"
Sân viện thoáng chốc im ắng trở lại.
Ai nấy cúi đầu lặng lẽ bởi vì dù có định kiến cỡ nào, cũng không thể phủ nhận năng lực của Tống Lễ Khanh. Từ khi y phụ trách việc kinh thương, Tống gia chẳng những không suy, mà còn ngày một hưng thịnh. Một người trẻ tuổi như vậy, lại không có lấy một sai sót, sao có thể xem thường?
Tống Lễ Khanh nhìn lướt một vòng, giọng nói trầm ổn, từng chữ như chuông đồng gõ xuống:
"Chư vị đều là người từng trải, tất biết nhìn người bằng thực lực. Ta tin, các vị sẽ không để tâm đến thân phận tiểu ca nhi của ta mà xem nhẹ năng lực ta có."
"Ta Tống Lễ Khanh từ khi bước chân vào thương trường đến nay, chưa từng khiến ai thất vọng, cũng chưa từng làm điều gì khuất tất. Vậy thì, các vị còn điều gì nghi ngại?"
Bạn thấy sao?