🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 176: Kết thúc

Đợi đến khi Cố Hồng Nghĩa và Tống Lễ Khanh bước vào Mãn Hương Lâu, vừa an vị chưa lâu, liền nghe bên trong trà lâu đã vang lên tiếng nghị luận rôm rả về đại sự mới phát sinh trong kinh thành.

"Các ngươi nghe chưa? Quốc công phủ với Dũng An Hầu phủ lần này e là gặp kiếp nạn lớn rồi!"

"Ta vừa từ bên đó qua, trời ơi, cảnh tượng ấy đúng là dọa người. Không dám dừng chân lâu!"

"Dũng An Hầu phủ còn đỡ, người vẫn còn sống, chứ Quốc công phủ thì bị xét nhà rồi, sạch như quét!"

"Gì mà ghê gớm vậy? Phạm tội gì mà thành ra thế?"

"Ai biết được? Chắc vài hôm nữa triều đình sẽ ban bố cáo thị thôi, đợi đi rồi rõ!"

"..."

Tống Lễ Khanh nghe vậy không khỏi cảm khái:
"Nhanh đến vậy sao? Ta còn tưởng phải đợi vài ngày mới xử lý xong."

Cố Hồng Nghĩa rót trà cho y, vừa nhàn nhã vừa nói:
"Tam hoàng tử giấu quân đóng ngoài thành, mưu phản đã rõ, Thánh Thượng vốn đã tức giận, tất nhiên muốn lập tức nhổ sạch vây cánh hắn, bằng không để lâu lại sinh họa."

Tống Lễ Khanh thoáng chấn động:
"Huynh nói... Hắn thực sự muốn tạo phản?"

"Không cần lo. Giờ này e là Triệu tướng quân đã tới Nguyệt Nha Sơn, một tên cũng chẳng chạy thoát. A Khanh yên tâm." - Cố Hồng Nghĩa vỗ nhẹ tay Tống Lễ Khanh, giọng dỗ dành, "Gần đây thế cuộc rối ren, ta cũng đã sai người âm thầm hộ vệ bên ngươi. Mấy ám vệ trong phủ đều thân thủ bất phàm, Khanh Khanh không cần lo sợ."

"Ta đâu phải vì sợ mà kinh hãi, chỉ là thấy không ngờ Tam hoàng tử lại có gan lớn đến thế... Hắn là điên rồi sao?" - Tống Lễ Khanh lắc đầu, ánh mắt có phần bất lực.

"Đều là vì quyền thế mà sinh tâm ma, người điên không chỉ có hắn." - Cố Hồng Nghĩa thở dài, lời ít mà ý nhiều.

Tây Bắc

"Tướng quân, Triệu Tố Văn đã bị bắt. Xin hỏi nên xử trí thế nào?" - Thạch Đầu bẩm báo.

Hai ngày trước, Cố Hồng Vũ đã sớm bố trí thỏa đáng. Một kẻ khôn ranh như Triệu Tố Văn sao sánh được với đại tướng quân dày dạn chiến trường? Hơn nữa Cố Hồng Vũ nắm trong tay binh quyền cùng Thánh chỉ, tướng sĩ trong doanh vốn đã bị Triệu Tố Văn áp chế nhiều năm, nay chẳng ai vì hắn mà liều mạng.

"Mau vậy sao? Ta còn tưởng phải tốn thêm chút thời gian." - Cố Hồng Vũ bật cười, "Giam lỏng hắn cẩn thận. Chờ sắp xếp ổn thỏa nơi này rồi, chọn ngày đưa hắn hồi kinh, giao cho Thánh Thượng xử lý."

Hiện tại, việc cần làm chỉ còn là an trí dân chạy nạn và ổn định binh tướng còn sót lại. Biên giới đã yên. Đám người Khương vốn chỉ dám qua lại nhờ vào thế lực của Triệu Tố Văn. Nay hắn đã bị bắt, bao năm dã tâm bành trướng xem như tiêu tan.

Cố Hồng Vũ ngẩng đầu nhìn về hướng kinh thành, thấp giọng thở dài:

"Xem ra trong vòng ba tháng khó mà quay về. Không biết A Nguyện có trách ta lỡ hẹn không..."

Tiết Trung Hoài đứng cạnh trêu:
"Cố tướng quân nhà ta lại nhớ phu lang rồi sao? Mới rời nhà mấy tháng thôi mà đã như vậy. Thật chẳng giống nam nhi chí tại bốn phương!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...