Chương 174: Tín nhiệm
Phủ Dũng An Hầu
"Việc đã làm thỏa đáng, ngươi cứ an tâm." - Dũng An Hầu ngồi xuống, tiếp lấy chén trà Tuệ di nương dâng lên, lạnh giọng nói - "Ngươi chưa chứng kiến đâu, cái tên nghịch tử kia cưới một tiểu ca nhi về phủ, vậy mà ca nhi ấy dám làm khó ta ngay tại cửa tướng quân phủ, bắt ta phải đi cửa hông vào! Đúng là tức chết ta rồi!"
Nhắc đến đây, lửa giận trong lòng Hầu gia càng bốc cao, đến nỗi không buồn uống ngụm trà, vung tay ném mạnh chén trà xuống bàn. Tuệ di nương thấy thế liền vội tiến lên an ủi.
"Hầu gia bớt giận, chẳng qua cũng chỉ là một tiểu ca nhi. Chờ khi hắn không còn tướng quân phủ che chở, muốn xử trí thế nào mà chẳng được. Đến lúc đó cứ ném hắn vào thanh lâu, xem hắn còn dám vênh váo thế nào nữa." - Tuệ di nương nghĩ đến bộ dạng xinh đẹp của Tô Tòng Nguyện, không chừng còn bán được giá cao.
"Cha, chuyện hôm nay thật sự ổn thỏa chứ? Không bị ai phát hiện đấy chứ?" - Cố Hồng Tiêu vẫn có chút lo ngại, hiểu rõ tính nết Dũng An Hầu, sợ hắn làm việc hấp tấp mà để lộ sơ hở.
"Ngươi còn không tin ta sao? Cái tên Tô Tòng Nguyện kia căn bản không thèm ra tiếp đãi ta, vừa gặp mặt liền quay đầu bỏ đi. Ta liền không để hạ nhân theo sau, tự mình lẻn vào thư phòng, lúc ra ngoài còn gặp một nha hoàn. Cũng may ta ứng biến nhanh, che giấu tốt, nếu không thì hỏng chuyện lớn." - Dũng An Hầu kể, trong giọng đầy vẻ đắc ý, tự cho rằng hôm nay xử sự vô cùng hoàn mỹ.
"Ngươi vậy là không tin ta? Việc Tam hoàng tử phân phó, ta nào dám chểnh mảng?" - Hắn thấy Cố Hồng Tiêu trầm mặc suy tư liền nổi giận.
Cố Hồng Tiêu vội vàng cúi đầu nói: "Nhi tử không có ý đó. Nếu phụ thân đã làm xong mọi việc, vậy hài nhi lập tức cho người truyền tin cho Tam điện hạ."
Tống Phủ
Cố Hồng Nghĩa vừa nhận được thư tín Tô Tòng Nguyện gửi tới, mở ra xem xong liền trầm mặc, sắc mặt thoáng chốc tối sầm:
"Không hổ là phụ thân tốt của ta. Rất tốt, rất tốt."
"Vậy huynh định xử trí thế nào?" - Tống Lễ Khanh không kìm được lên tiếng.
"Vào cung diện thánh." - Cố Hồng Nghĩa nói dứt khoát, đoạn quay sang phân phó "Tô Hòa, chuẩn bị xe ngựa, ta sẽ vào cung một chuyến."
Dứt lời, hắn thu lấy sổ sách trong tay Tống Lễ Khanh, khẽ trách:
"Khanh Khanh, thân thể không khoẻ thì nên nghỉ ngơi. Đừng xem sổ sách nữa."
Tống Lễ Khanh cười nhẹ, bất đắc dĩ nói:
"Nhưng ta lại thấy xem sổ sách không khó chịu gì, trái lại còn thấy nhẹ lòng. Có lẽ là bảo bảo trong bụng thích nhìn đấy."
"Vậy càng phải nghỉ ngơi. Bảo bảo cũng mỏi mắt rồi." - Cố Hồng Nghĩa dịu giọng. - "Ngươi nghỉ một lát đi, ta vào cung rồi sẽ đưa ngươi đi ăn."
Mấy hôm nay Tống Lễ Khanh vẫn chưa dùng được bữa tử tế, đúng lúc hôm qua Mãn Hương Lâu vừa ra vài món mới, Cố Hồng Nghĩa liền định dẫn y đi nếm thử.
Ngoài cửa vọng vào tiếng Tô Hòa: "Công tử, xe ngựa đã chuẩn bị xong."
"Được." - Cố Hồng Nghĩa quay người, vừa đi vừa nhắc, "Đừng có lén xem sổ sách đó, bằng không..."
Bạn thấy sao?