Chương 173: thuận lợi
Kinh thành
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Cố Hồng Nghĩa cùng Tô Tòng Nguyện, chưa tới mấy ngày, Dũng An Hầu đã tự mình đến tận cửa phủ. Chỉ là, Tô Tòng Nguyện sao có thể để ông vào phủ dễ như trở bàn tay?
Tướng quân phủ và Dũng An Hầu phủ từ lâu đã trở mặt thành thù, chuyện này trong kinh ai ai cũng rõ. Nếu hôm nay để Dũng An Hầu thản nhiên tiến vào, tất sẽ bị người bên Tam Hoàng tử bắt thóp, đến lúc đó không chỉ rước lấy hiềm nghi mà còn có thể khiến kẻ khác được thể giò xét.
Tô Tòng Nguyện đứng thẳng nơi cửa lớn, ánh mắt lạnh băng nhìn Dũng An Hầu, trong lòng trào dâng hận ý. Trong giấc mộng kiếp trước, chính là người trước mặt này đã khiến phu quân của y thân bại danh liệt, cuối cùng bị Thánh thượng ban chết, chết không nhắm mắt.
Hôm nay, nhớ lại đoạn nhân quả tang thương kia, Tô Tòng Nguyện chỉ hận không thể lập tức xé xác kẻ thù này ngay trước mặt.
"Dũng An Hầu đại giá quang lâm, không biết tới phủ tướng quân ta là có chuyện gì?" - Tô Tòng Nguyện mỉa mai nói, giọng điệu đầy lạnh nhạt, "Tướng quân phủ ta cùng quý phủ đã phân gia rõ ràng từ lâu, chuyện trong kinh không ai không biết chứ. Nay Hầu gia còn ngang nhiên tới cửa, chẳng hay là trong phủ thiếu bạc, định tới đây... mượn tiền chăng?"
Một câu cuối rót ra như băng hàn, sắc bén chẳng khác gì roi quất thẳng vào mặt mũi Dũng An Hầu.
"Ngươi...! Ngươi cái tên tiểu bối vô lễ, ngôn từ hèn hạ! Dù có phân gia thì lão phu cũng vẫn là trưởng bối ngươi, là phụ thân của phu quân danh chính ngôn thuận của ngươi, ngươi lại dám đứng đây nói năng như thế, còn ra thể thống gì nữa?!"
Dũng An Hầu tức giận đến tay run lên, sắc mặt xanh mét. Một câu "tới mượn tiền", thật chẳng khác gì tạt gáo nước lạnh vào đầu hắn giữa thanh thiên bạch nhật.
Hắn nhìn Tô Tòng Nguyện, chỉ cảm thấy tiểu tử này cùng đứa "nghịch tử" Cố Hồng Vũ quả đúng một giuộc. Mồm miệng sắc bén, lời nói ra liền muốn lấy mạng người!
"A, chẳng hay phụ thân đến phủ tướng quân có chuyện gì? Ta đây nghe nói gần đây phủ Dũng An Hầu thu chẳng đủ chi, đang lâm cảnh túng thiếu, không khỏi đoán rằng phụ thân là đến... mượn tiền?" - Tô Tòng Nguyện nhướng mày, mỉa mai nói.
Lời vừa dứt, ngoài cổng phủ đã có không ít người vây lại xem náo nhiệt, từng đám dân chúng tụ tập, rỉ tai nhau rồi cười cợt bàn tán.
"Đúng đó, tướng quân phu lang nói cũng không sai. Ta biểu ca của cô em họ hàng xóm nhị cữu làm trong Hầu phủ, bảo gần đây trong phủ đã bắt đầu cầm cố đồ đạc rồi."
"Ta cũng nghe hàng xóm nhị cữu nói, Hầu phủ giờ chẳng khác gì cái thùng rỗng!"
"Nhìn bộ y phục của Dũng An Hầu hôm nay thì rõ. Đã chẳng còn như trước."
"Thật là thế, chẳng lẽ thật đến vay tiền?"
"Phỏng chừng vậy rồi, bằng không sao mà tức đến dậm chân?"
"Ai da, tướng quân phủ thật biết cách tiếp đãi."
"Haizz, cũng chẳng lạ gì..."
Tiếng bàn tán xôn xao như thủy triều, chuyện Hầu phủ suy bại đã lan ra khắp nơi, mà đương nhiên, trong đó không thể thiếu phần "tác động âm thầm" của Cố Hồng Nghĩa.
Bạn thấy sao?