🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 171: Kinh hỷ

Tây Bắc

Triệu Tố Văn không phải kẻ ngu dốt. Từ sau khi Hứa Cường hồi kinh mà chẳng thấy bóng dáng đâu, hắn đã bắt đầu đề phòng khắp nơi, bố trí càng thêm nghiêm ngặt. Cố Hồng Vũ cùng Tiết Trung Hoài đều hiểu, Triệu Tố Văn có lẽ đã sớm toan tính đem bọn họ giam lỏng trong Mạc thành này.

"Mấy ngày gần đây, Triệu Tố Văn càng thêm cẩn trọng. Nhiều lắm cũng chỉ hai hôm nữa, chúng ta phải nghĩ cách thoát thân, rời khỏi nơi đây, trước đến Thương Châu lánh tạm. Ở mãi trong thành như vậy, chỉ e không phải chuyện lành." Tiết Trung Hoài từ bên ngoài bước vào, trầm giọng nói.

"Đúng là nên đi. Tính ra thì Hứa Cường cũng sắp tới rồi. Phái người đi, dặn hắn chuyển hướng đến Thương Châu gặp mặt." Cố Hồng Vũ gật đầu, dứt khoát quyết định.

"Khi nào xuất phát? Ngươi sớm cho ta biết, ta còn thu dọn một chút." Tiết Trung Hoài hỏi.

"Trời tối gió lớn, thích hợp hành động. Đêm nay liền đi. Ngươi đừng thu dọn gì cả, tránh rút dây động rừng." Cố Hồng Vũ nhàn nhạt đáp.

"Cố tướng quân người thì tài đại khí thô, còn Tiết mỗ chẳng bằng ngươi, mang theo chút đồ tùy thân thôi. Ngọc bội, trang sức, đeo bên hông cũng chẳng ai thấy được." Tiết Trung Hoài nửa đùa nửa thật.

"Tuỳ ngươi. Nhưng nhớ, giờ Tý đêm nay phải rút lui toàn bộ, bảo huynh đệ sớm chuẩn bị cho tốt." Cố Hồng Vũ dặn dò.

"Được, ta đi an bài ngay." Tiết Trung Hoài nói rồi đứng lên, ánh mắt liếc nhìn Cố Hồng Vũ một cái, chắp tay, "Vậy ta lui trước."

"Đi đi, tranh thủ nghỉ ngơi một chút, đêm nay chưa chắc đã không phải một trận ác chiến." Cố Hồng Vũ đưa mắt nhìn đám thân binh canh giữ trước trướng Triệu Tố Văn, trầm ngâm nói.

Tướng quân phủ

"Quả mơ tới rồi, Tống công tử, mời ngài nếm thử." Lật Tử nâng chiếc khay tiến vào, trong khay bày mấy viên mơ chua tròn trĩnh, hồng thắm lấp lánh.

Tống Lễ Khanh đưa tay cầm một viên bỏ vào miệng, vị chua thanh lan tỏa trong khoang miệng, quả thực áp chế được cơn buồn nôn đang cuộn lên nơi ngực.

"Quả mơ này mùi vị không tồi, ở đâu mua vậy? Đợi lát nữa quay về, ta cũng muốn ghé mua thêm ít." Tống Lễ Khanh vừa ăn vừa cười nói.

"Phía nam thành, ngay bên cạnh tiệm điểm tâm có một sạp nhỏ. Chỉ là quán lề đường, không biết lão ông kia còn bán nữa không. Ngươi cứ tới thử vận may." Tô Tòng Nguyện đáp. Nghĩ đến vị chua đến ê răng kia, y vẫn chưa quên lần bị lừa trước đó.

"Nếu lát nữa rảnh thì ghé xem một phen." Cố Hồng Nghĩa ở bên cười nhạt.

"Kỳ thực nếu không gặp được lão ông ấy, cũng có thể tìm sạp khác, nơi này mơ chua không phải hiếm. Chỉ là..." Tô Tòng Nguyện dừng một chút, nhìn Tống Lễ Khanh tiếp tục ăn, nhẹ giọng nói   "ăn chua nhiều không tốt cho dạ dày, A Khanh nên tiết chế một chút."

Thấy Tống Lễ Khanh một viên nối một viên không ngừng tay, Tô Tòng Nguyện rốt cuộc vẫn không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...