Chương 169: Bàn đại sự
"Từ sau khi tướng quân nhà ta phân gia, nội bộ Hầu phủ đã sớm rạn nứt. Đại công tử cùng công tử nhà ta rời phủ, chỉ còn trông cậy vào số bổng lộc ít ỏi của Hầu gia, căn bản khó chống đỡ nổi phí tổn trong phủ." Trung thúc khẽ thở dài, khom lưng bẩm.
"Hiện nay kỳ thi mùa thu còn mấy tháng nữa mới tới, Nhị công tử lại chưa đỗ đạt, không có danh phận, nên đành phải lén lút đi con đường khác. Theo thuộc hạ dò la, hiện hắn đã vào phủ Tam hoàng tử làm phụ tá."
"Phụ tá?" Tô Tòng Nguyện khẽ nhíu mày, không ngờ Cố Hồng Tiêu dù xuất thân như thế lại chịu vì bạc mà cúi mình làm phụ tá cho người.
"Vâng, là phụ tá. Có điều, đối phương là Tam hoàng tử, so với làm việc cho kẻ khác, nói ra cũng xem như nghe được." Trung thúc đáp. Hắn lại nói thêm, "Tam hoàng tử ban cho y không ít bạc, hơn xa thù lao thường lệ của mưu sĩ. Phải biết, hiện giờ Cố Hồng Tiêu đến công danh còn chưa có, sao có thể được trọng đãi như thế? Trong đó e là có ẩn tình."
Tô Tòng Nguyện trầm ngâm một lát, sắc mặt nghiêm lại, nói:
"Tam hoàng tử e là muốn mượn Hầu phủ làm quân cờ, đối phó tướng quân phủ chúng ta. Trung thúc, từ nay về sau nếu người Hầu phủ tới, nhất định không gặp, dù là Dũng An Hầu cũng không ngoại lệ."
"Lang Quân nói... Tam hoàng tử muốn kéo Dũng An Hầu xuống nước? Nhưng Hầu gia dù sao cũng là phụ thân của đại công tử, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, làm như vậy chẳng có lợi gì cho bọn họ cả." Trung thúc vẫn không khỏi nghi hoặc.
Tô Tòng Nguyện khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh băng:
"Dũng An Hầu luôn tự cho là đúng. Bên bọ đã đặt hết cược vào Tam hoàng tử, thì tình phụ tử còn có thể tính là gì? Chỉ mong phú quý sau này mà thôi. Đại ca đã hồi kinh, ngày mai ngươi phái người đến báo cho huynh ấy một tiếng, nhắc huynh ấy đề phòng một chút, đừng để Hầu phủ lợi dụng mà vấp ngã."
"Vâng, thuộc hạ sáng mai sẽ cho người đi báo." Trung thúc tuy từng sống lâu năm nơi kinh thành, biết rõ phú quý làm mờ mắt người ta, nhưng cũng không ngờ Dũng An Hầu lại vì lợi riêng mà vứt bỏ cả thân sinh cốt nhục. Tình phụ tử, chẳng lẽ nói đoạn là đoạn được sao?
Ngày hôm sau
Người của Trung thúc còn chưa ra khỏi phủ bao lâu, liền gặp Cố Hồng Nghĩa cùng Tống Lễ Khanh đang đến. Y lập tức nghênh tiếp hai người vào, đồng thời sai người đi thông báo với lang quân.
Lúc ấy, Tô Tòng Nguyện đang cùng Lật Tử luyện quyền trong viện, rèn thêm chút bản lĩnh phòng thân. Lật Tử vốn luyện đến mỏi mệt không nói nổi, vừa nghe Cố Hồng Nghĩa đến liền nói:
"Đại công tử tới, chắc có chuyện gấp. Lang quân, chi bằng ta với người cùng đến tiền viện, tiện thể nghỉ ngơi một chút. Thư Túc vẫn nói luyện công không thể nóng nảy."
Tô Tòng Nguyện gật đầu, cùng Lật Tử đi về phía tiền viện.
Vừa bước vào, y liền thấy Cố Hồng Nghĩa cùng Tống Lễ Khanh đang ngồi chờ, lập tức mở lời:
"Đại ca, sao hôm nay huynh đột ngột tới? Tống đại ca cũng tới nữa."
Cố Hồng Nghĩa gật đầu đáp:
"A Vũ gửi thư cho ta, nhờ ta đến xem tình hình bên đệ. Nhân tiện ta cũng điều thêm người, tăng cường thủ vệ cho tướng quân phủ. Tam hoàng tử gần đây e là đang nhắm vào nơi này, phải cẩn thận là hơn."
Bạn thấy sao?