Chương 168: Buông bỏ quá khứ
"Phu nhân, là đại thiếu gia tới thăm người." Thạch Lựu hướng vào trong phòng cất tiếng, rồi lại quay sang nhìn Tống Lễ Khanh, ánh mắt mang theo ba phần khẩn thiết, bảy phần chờ mong.
Tống Lễ Khanh khẽ gật đầu, nhấc chân bước vào. Vừa vén rèm lên, liền bắt gặp Tống phu nhân cũng đang định bước ra ngoài. Mắt chạm mắt, hai người trong khoảnh khắc đều khựng lại. Tống mẫu nhất thời có chút luống cuống, tay khẽ siết chặt khăn lụa trong tay, giọng mang theo ngượng ngùng lẫn xúc động:
"Khanh Khanh đến rồi à? Mau vào, mau vào ngồi."
Tống Lễ Khanh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, bước vào trong rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh. Ngẩng mắt nhìn dáng vẻ Tống mẫu tay chân vụng về, trong lòng nhất thời không kìm được cảm xúc, cuối cùng vẫn là mở miệng trước, nhẹ giọng gọi một tiếng:
"Mẫu thân, người đứng ở đó làm gì? Ngươi ta mấy năm chưa gặp, chẳng lẽ không muốn cùng hài nhi hàn huyên một chút?"
Từ khi mười bốn tuổi được đưa lên kinh, y cũng chưa từng thực sự quay đầu lại nhìn về Tống gia. Mỗi năm có trở về thì cũng chỉ ghé qua Tống lão gia, ở lại một hai ngày rồi lại vội vã trở đi. Tính ra, y và mẫu thân quả thật đã ba bốn năm không gặp mặt.
Tống phu nhân không ngờ, còn có thể nghe thấy y gọi mình một tiếng "mẫu thân", giọng điệu ấy mềm nhẹ, như xuyên qua tầng tầng năm tháng. Hốc mắt bà lập tức đỏ hoe, chỉ là trong phòng còn có Cố Hồng Nghĩa và Tống Lễ Khanh - hai tiểu bối đều đang ở đây, bà không tiện thất lễ. Bèn khẽ quay đi, dùng khăn lau lệ nơi đuôi mắt, rồi mới chậm rãi bước về phía chủ vị ngồi xuống.
"Khanh Khanh," bà cất giọng ôn tồn, "mấy năm nay con ở kinh thành, mọi việc vẫn ổn cả chứ?"
"Cũng không tệ, ta học được không ít điều, cũng kết giao được nhiều bằng hữu. Mấy năm nay, tính ra cũng coi như qua được." Tống Lễ Khanh nhẹ giọng đáp.
Lời này cũng là thật tâm. Ngay từ khi Tống Lễ Khanh lên kinh, lão thái gia đã sớm an bài mọi sự ổn thỏa. Tuy thuở đầu còn ít nhiều trắc trở - rốt cuộc khi ấy y tuổi còn nhỏ, người trong kinh thành lại khó tránh mang lòng khinh thường -nhưng hiện giờ, Tống Lễ Khanh đã lấy thực lực khiến kẻ cười chê khi trước phải im lặng cúi đầu.
Tống mẫu liếc mắt nhìn sang người đang ngồi bên cạnh Tống Lễ Khanh, không khỏi mở lời:
"Vị này... là bằng hữu của Khanh Khanh sao?"
"Hắn là phu quân của ta." Tống Lễ Khanh thản nhiên đáp, ngữ khí tự nhiên như thể việc ấy vốn dĩ lẽ thường. Một câu nói nhẹ hẫng kia, lại khiến Tống mẫu không khỏi kinh ngạc đến sững người.
"Phu... phu quân?" Tống mẫu không kìm được mà cao giọng.
"Nhạc mẫu đại nhân, vãn bối là Cố Hồng Nghĩa. Là Khanh Khanh chọn ta làm lang quân, ta và y đã lập khế ước. Hôn lễ tuy chưa cử hành, nhưng giấy hôn phối ở quan phủ đều đã hoàn tất." Cố Hồng Nghĩa đứng dậy, lễ độ đáp lời, giọng ôn hòa mà kiên định.
Tống mẫu lại nhìn về phía Tống Lễ Khanh, thấy y gật đầu xác nhận. Tống Lễ Khanh mở miệng:
"Hắn nói đều là sự thật. Hôm nay ta tới, cũng là muốn đưa hắn đến ra mắt mẫu thân, thuận tiện báo một tiếng: ta đã trưởng thành, cũng đã thành thân."
Bạn thấy sao?